Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 74: Dục vọng chiếm hữu và hạn chế bắn tinh

Trong chớp mắt Mục Đông có cảm giác như thứ gì trong đầu vừa nổ tung, khiến cho huyệt thái dương của cậu nhói đau một trận. Trán cậu đổ đầy mồ hôi lạnh, thế nhưng trong lòng lại nóng nảy vô cùng, nhiệt lượng tỏa ra khi tim đập khiến cậu có chút khó thở.

Cũng may trước khi cậu hoàn toàn sụp đổ thì Lục Nghi�

Sức lực trên tay cậu không có chừng mực, Chu Hưng Khải vốn không hề đề phòng đương nhiên liền trực tiếp bị cậu đẩy đến lảo đảo, ngã ngồi ra sau.

Lúc này thang máy vẫn đang chậm rãi chạy lên, Mục Đông còn chưa kịp giải thích gì thì đã lên tới tầng năm mà Lục Nghi�

Lần này đối phương ngã không nhẹ, gương mặt nháy mắt trắng bệch, phải cắn chặt răng mới không phát ra tiếng la lớn. Nhưng mà Mục Đông vốn chẳng hề quét tầm mắt xuống đất, cho nên cậu cũng hoàn toàn không có cảm giác gì về sự tức giận và lúng túng trên mặt Chu Hưng Khải.

Trong thang máy không mấy rộng rãi nhất thời chỉ còn lại tiếng thở dốc kịch liệt của cậu.

Hắn chỉ cúi xuống nhìn chàng trai có chút chật vật trước mặt, không mở miệng nói chuyện cũng chẳng có ý định làm gì.

n Chi muốn đến.

n Chi vẫn giữ nguyên dáng đứng có chút tùy ý lúc trước, một tay hắn đút trong túi quần, một chân đứng thẳng, một chân khác hơi khuỵu xuống tự nhiên, tỏ vẻ rất thả lỏng.

Mục Đông đột nhiên có cảm giác vô lực như đưa đám, biểu cảm của Lục Nghi�

Lục Nghi�

Vào giờ phút này, Mục Đông vẫn còn bị Chu Hưng Khải vây vào góc tường, một tay y cứ ấn vai cậu ra sức đè lại, một tay đỡ lấy đầu cậu định thăm dò hôn môi cậu một cái.

Mục Đông vịn đầu gối thở hổn hển dồn dập, không thèm phản ứng chút nào với tiếng gọi sau lưng.

Nhất thời Mục Đông chẳng biết phải làm sao cho tốt, lời của cậu vẫn kẹt trong cổ họng không thốt ra được, một là quá nhiều thứ muốn nói, hai là trong đầu cậu đang rối tung lên, không biết phải nói ra sao.

Mãi đến tận khi Mục Đông thở đều đặn lại đứng thẳng người lên, thấp thỏm nhìn về phía hắn.

Cánh cửa phía sau cậu mở ra.

“Mục Đông?!” Chu Hưng Khải đỡ eo, nhẫn nhịn cơn đau nơi xương cụt bò từ dưới đất dậy, nhưng y chỉ kịp gọi tên Mục Đông một tiếng kinh ngạc, cửa thang máy trước mặt đã khép lại lần nữa.

Cậu nhìn thấy cửa thang máy bắt đầu chậm rãi khép lại, cùng lúc đó, không biết từ đâu lại sinh ra một nỗi kích động mang theo lực tàn phá và bộc phát. Rõ ràng trước đó một giây cậu dường như nhũn hết cả người vì khiếp sợ và hoảng hốt, vậy mà lúc này cậu lập tức nghiêng đầu tránh khỏi nụ hôn của Chu Hưng Khải, sau đó thô bạo hung ác đẩy gã đàn ông trước mặt ra.

n Chi đã mở miệng trước.

Cậu lập tức bước qua chân y, trước khi cửa thang máy sập hẳn lại liền chen cánh tay vào khe hở giữa cửa, khiến cánh cửa kim loại trước mặt mở ra lần nữa.

n Chi từ đầu tới giờ vẫn chưa từng thay đổi, dáng vẻ mang theo nụ cười lạnh kia có chút chói mắt, khiến lòng cậu nảy sinh kinh hoảng.

“Đến phòng quản lý, xóa sạch những thứ nên xóa.” Lời này rõ ràng là nói với Phương Hàm, ý nghĩa trong đó không cần nói cũng biết, khiến gương mặt Mục Đông nóng lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...