Chap 73: Bày tỏ không đúng lúc
Mục Đông không tự chủ được có chút tức giận.
Cậu không muốn đợi tiếp ở đây nữa.
n Chi chỉ bình thản bảo cậu “Chơi vui vẻ”.
n và biên kịch lục tục rời đi rồi, đa số mọi người đều tập trung sự chú ý vào người đàn ông bình dị gần gũi kia.
Bọn họ đã không gặp nhau khoảng chừng nửa tháng, Lục Nghi�
—
Cho nên từ lúc vừa đến cậu đã rất tự giác tìm một chỗ ngồi không gây chú ý, ban đầu còn có người nhớ ra mà tới đây chạm cốc với cậu, thế nhưng chờ đạo di�
Tóm lại là có thể khiến người khác vừa nhìn liền sinh ra hảo cảm trong lòng.
Lúc gửi tin này đi tóm lại là mang theo một chút ám chỉ bí ẩn không cho ai biết, tuy rằng chính cậu cũng không nhận ra, thế nhưng trong lòng cậu đơn giản chỉ mong đợi rằng đối phương có thể có phản ứng đặc biệt gì đó.
n Chi cực kỳ.
Bầu không khí trong phòng bao vừa đến lúc nóng lên.
n cưỡng chiếu đến đầu gối của cậu, toát ra vẻ gì đó đặc biệt bí ẩn.
Còn một vai chính khác thì đang ngồi trên ghế sopha trong góc, nơi đó ánh đèn chỉ có thể mi�
n Chi bận rộn cũng chẳng ít hơn cậu chút nào, cho nên cả nói chuyện với nhau cũng rất hiếm. Mục Đông vốn cho rằng đối phương ít ra cũng sẽ tới đón mình, thế nhưng khi cậu nhận được hồi âm thì Lục Nghi�
n Chi, nói rằng hôm nay mình rời khỏi đoàn phim, buổi tối có một bữa tiệc.
Ánh sáng có chút mờ ảo, đèn màu treo giữa trần nhà chiếu ra những vệt lốm đốm khiến người ta hoa cả mắt, màu sắc rực rỡ nhanh chóng lướt qua mỗi một gương mặt, làm cho vẻ mặt của đa số mọi người đều có chút không thật, chỉ có thể nhận ra dáng vẻ cười cợt.
n, cho nên mới ép chính mình lập tức tập trung tinh thần vào công việc. Nhưng mà tới lúc uống rượu vào có chút mê man, nghe tiếng cười rộn rộn ràng ràng cùng với giọng hát trầm ổn của Chu Hưng Khải chung quanh, Mục Đông lại đột nhiên nhớ Lục Nghi�
Khi đó cậu vẫn còn một cảnh cuối phải di�
Vai chính của cuộc vui lúc này vừa khéo bị mọi người đẩy xuống trước máy chọn bài hát, trên gương mặt thận trọng ấy rốt cuộc cũng lộ ra ý cười bất đắc dĩ, chân mày hơi cong lên tựa như có chút dung túng.
Kỳ thực Mục Đông đã cảm thấy có chút ghét bỏ.
“Thăm dò thời gian và địa điểm cụ thể, không phải Lý thiếu gia muốn mời tôi uống rượu sao, chỉ uống không thì không có gì thú vị, cứ hẹn ở KTV đó luôn đi.”
Cậu đã sớm nhắn tin cho Lục Nghi�
Mục Đông cũng không vì vậy mà thấy khó chịu trong lòng, nhưng bây giờ cậu quả thực có chút phiền muộn.
Cuộc vui này nói là tổ chức cho cậu và Chu Hưng Khải, thế nhưng ai cũng hiểu rõ thân phận và địa vị của Mục Đông hoàn toàn không đủ, cậu chỉ hưởng ké hào quang của Chu Hưng Khải mà thôi.
Sau khi ý nghĩ này nảy ra, dù làm sao cũng không ép xuống được nữa. Mục Đông nhíu lông mày nhẫn nại một lúc, cảm thấy huyệt thái dương có chút giật giật đau nhức sau khi được mời rượu.
Bình luận