Chap 16: Khu Vườn Tường Vi (15)
Quỷ hút máu lần này không có hút quá nhiều máu, vài giây sau, hắn thu hồi răng nanh, ở miệng vết thương hôn hôn.
Hắn mặt mày hơi cong, đôi mắt tối tăm phảng phất giống như một cái đầm tẩm ánh trăng gió mát, sóng mắt lưu chuyển, đều có gợn sóng lưu luyến nổi lên.
Người đẹp của họ còn sống! Thoạt nhìn vẫn bình yên vô sự!
Trong phòng tắm ánh đèn ấm áp, chiếu rọi thần sắc Sở Tử nhiều thêm vài phần ôn nhu.
Sở Từ chống lại vai hắn, giương mắt nhìn hắn: "Thật sự muốn ăn em?"
Ngón tay tái nhợt của Ludwig hướng xuống cần cổ của cậu, hơi hơi mỉm cười, cúi người tiến lên.
Ludwig chăm chú nhìn cậu "Không, anh như thế nào nỡ."
Quỷ hút máu răng nanh thật sâu đâm vào máu thơm ngon, máu tươi bị hút ra mang đến cảm giác mệt mỏi làm Sở Từ không thể không chui vào trong lòng ngực quỷ hút máu. Cậu run rẩy, bản năng sinh lý làm nước mắt cậu nhanh chóng tràn ra, dính đầy lông mi thật dài.
Một buổi phỏng vấn bình thường, lại bởi vì mỹ nhân phía sau người chủ trì tiến vào ống kính mà gây lên một đợt sóng gió.
Ai bảo em xinh đẹp như thế, điên đảo cả nhân gian.
Quỷ hút máu ngữ điệu thân mật khàn khàn, giống như sợ sẽ hủy hoại cảnh mơ đẹp đẽ.
Cho dù xem qua loại cảnh tượng như này rất nhiều lần, đám người yêu thầm Sở Từ như cũ không chịu khống chế mà lần thứ hai cảm nhận được cảm giác tan nát cõi lòng.
Sau khi hét xong, bọn họ nhìn lại một màn kia, phát hiện bên cạnh cậu còn đứng một người, một người bọn họ vừa quen thuộc lại xa lạ, Ludwig.
Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.
"......"
"Sở Từ."
Người không biết cậu cố ý chụp hình, tuyên bố trên mạng, tìm tên của cậu. Người quen biết cậu cho dù không ở cùng trường, cũng trong một khắc kia khi nhận ra cậu, phát ra tiếng thét chói tai.
---------------------------------------------------------------------------------
Vài giọt máu nhỏ giọt vào trong nước, tràn ngập nhè nhẹ ra từng đợt từng đợt màu đỏ nhạt.
Sở Từ hơi hơi quay đầu đi "Ừ?"
Sau một tháng người đẹp mất tích, đám sinh viên ở Winston lại lần nữa ở trên TV thấy cậu.
"Anh là quái vật, là quái vật yêu em nhất." Ludwig ưu nhã nói: "Bản năng quái vật, chính là ăn luôn người yêu của chính mình."
Hai người tựa hồ không chú ý tới màn ảnh bên kia, không coi ai ra gì mà nắm tay đi ngang qua, trước khi sắp biến mất ở trước màn ảnh, bọn sinh viên phát hiện, Ludwig hơi hơi cúi đầu, hôn Sở Từ một chút.
Ludwig xoa mặt cậu, đầu ngón tay truyền đến xúc cảm trơn trượt ấm áp, giống cánh hoa mềm mại nhất, làm người không dám dùng sức, phảng phất chạm vào một chút sẽ vỡ vụn.
Bình luận