Chap 15: Khu Vườn Tường Vi (14)
Thuộc tính hoàn toàn tương phản, rồi lại kỳ dị mà dung hợp ở bên nhau.
Trong lúc hôn hôn trầm trầm, Sở Từ nghe được quỷ hút máu ở bên tai mình nói một câu: "Thích em nhất."
---------------------------------------------------------------------------------
Quỷ hút máu hiện tại không hề nghi ngờ chính là một cây cung căng chặt đến tận cùng, một chút gió thổi cỏ lay đều có thể làm lý trí hắn lập tức đứt gãy.
Sở Từ rũ mắt, cậu bất quá trầm mặc vài giây, nhưng đối với quỷ hút máu mà nói, mỗi một giây đồng hồ đều dài lâu đến vô cùng vô tận.
Sở Từ mệt đến cơ hồ không mở được mắt, thoáng nhìn ngoài cửa sổ tiến vào nắng sớm sáng ngời, cậu mới mơ mơ hồ hồ ý thức được cái gì, trả lời: "Đừng, nhận không nổi."
Sở Từ sâu thẳm mà nhìn hắn trong chốc lát, bỗng nhiên cười rộ lên, ở trên môi lạnh băng của hắn hôn một cái.
Mà bản năng mạnh nhất hiện tại của hắn, đại khái chính là đem người trước mắt này ăn vào, ăn đến không còn một mảnh.
"Em thật sự không cần anh nữa sao?"
Ludwig càng tiến thêm một bước, đem Sở Từ đẩy đến đầu giường, vây ở trong ngực.
Cảm xúc mãnh liệt nguy hiểm lan tràn, Sở Từ hơi hơi nhíu mày.
Sở Từ chán ghét đêm tối, đây là chuyện nó ký sinh liền tự động biết đến.
Vì tìm được độ sáng thích hợp nhất, nó âm thầm thực nghiệm qua rất nhiều lần.
Trong phòng ánh đèn như cũ sáng lên, nhưng quỷ hút máu đôi mắt phảng phất tự động che đậy hết thảy tia sáng chiếu rọi, âm trầm như là dã thú đồng tử không có chút cảm xúc .
Edit & Beta: La Quý Đường.
Do not copy!!!.
Sở Từ: "......"
Hắn lúc này thoạt nhìn, thật sự rất giống một con động vật.
Quỷ hút máu được vuốt lông, đảo khách thành chủ mà áp qua: "Sở Từ......"
Giống chó săn bị chủ nhân đánh một cái, bởi vì đau đớn mà bản năng lộ ra răng nanh sắc bén, phát ra uy hiếp gầm nhẹ, thân thể lại ủy khuất mà cuộn tròn trên mặt đất, lấy tư thái thần phục mà khẩn cầu chủ nhân, không cần tiếp tục đánh nó. ( Edit chỗ này mà tội khiếp )
Phòng ngủ vẫn luôn sẽ để sáng lên một đèn, sau khi Sở Từ ngủ, hệ thống sẽ tự động điều tiết độ sáng, bảo đảm trạng thái không chói mắt nhưng lại có thể chiếu rõ cả phòng.
"Ây......"
dàng đem người khác lôi kéo vào vực sâu, tự nhiên ghét nhất lại là đêm tối.
Ludwig nhẹ nhàng cười một tiếng, cắn vành tai cậu: "Buổi sáng tốt lành."
Động vật bị bản năng chi phối.
"Muốn anh."
Quỷ hút máu toàn thân đều tản mát ra cảm giác áp bách đủ để trí mạng, nhưng ngữ khí câu nói vừa rồi của hắn, lại có chút ủy khuất.
Tuy rằng nó cũng không rõ, vì cái gì một người có thể d�
Bình luận