Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 126: Phẫu thuật

Làm xong một loạt quy trình, anh được đặt lên giường đẩy vào phòng, Tiểu Khiết nắm chặt tay anh.

Mắt anh cay cay, nếu hứa mà không làm được cô sẽ buồn lắm :'Anh không thể.'

- 'Tiểu Khiết, anh thật sự không muốn em lãng phí cuộc đời vào anh.'

Một con dao nhỏ sắc nhọn được để trên đầu tay, tay bác sĩ khẽ ấn nhẹ một đường, lớp da đầu khẽ mở ra.

Tiểu Khiết lắc đầu :'Không có, bên cạnh anh em chưa bao giờ xem là lãng phí cả.'

- 'Có, em sẽ rất giận.' Cô thành thật trả lời.

- 'Tiểu Khiết, em vào đây một lát.'

Cô mỉm cười, nước mắt lăn từ mắt thấm xuống drap giường :'Cuộc đời em chỉ yêu mình anh, anh chắc chắn sẽ tỉnh lại, chắc chắn anh sẽ khỏe mạnh bình thường, anh hãy hứa với em, được không?'

Sáng hôm sau....

- 'Ừm.' Anh ôm chặt lấy cô hơn.

Mọi người nghe xong nhường đường cho y tá, lo lắng nhìn nhau rồi ngồi xuống tiếp tục chờ đợi.

Bên cạnh máy đo nhịp tim vẫn liên tục lên xuống và kêu không ngừng.

- 'Tiểu Kiệt, tuy anh chưa hứa sẽ cùng em đến cục dân chính nhưng nếu hôm nay anh bỏ lại mình em, em sẽ vẫn giận anh, em không muốn anh dùng kiếp sau, kiếp sau nữa bù đắp cho em.'

Một lát sau, Ngô Đồng mở cửa ra ngoài, nhìn Tiểu Khiết.

Y tá đưa một tờ giấy cho bà Doãn :'Phiền người nhà kí cam kết.'

Một giọt nước mắt lăn trên mặt anh, đó là nước mắt của cô, Tiểu Khiết nắm lấy tay anh đặt lên má mình :'Tiểu Kiệt, anh phải cố gắng lên, cố gắng vì mọi người.'

- 'Kiệt, anh phải cố gắng lên.'

Cánh cửa mở ra, một y tá khác đi ra ngoài, mọi người vội đứng lên.

- 'Mong là vậy.'

Tiểu Khiết lắc đầu :'Cháu không kí.'

Đồng hồ trên tường trôi qua thật nhanh, từng phút trôi qua như từng giây khiến nỗi sợ trong lòng hai người càng lớn hơn. Anh sợ sau ngày mai mình không được nghe giọng cô nữa, không được ôm cô ngủ như bây giờ nữa.

Đến tối, nhờ có cô bên cạnh nên anh ăn được nhiều hơn mọi khi, mọi người đều về khách sạn ngủ để lấy sức cho ngày mai, Tiểu Khiết nằm trong lòng anh, cô xoay lưng về phía anh, cằm anh tì lên đầu cô, cả hai im lặng nhìn mặt trăng ngoài cửa sổ.

- 'Tiểu Kiệt.'

- 'Câu đừng lo lắng, Trần tổng sẽ không sao đâu.'

Bên trong mỗi giây trôi qua đều căng thẳng, bởi vì người bệnh đang đứng giữa ranh giới sự sống và cái chết, chỉ cần một tí sơ hở là cũng thể mất mạng, Giản Tử Hạo cầm dao cạo lên, anh ta cạo hết tóc cho anh để d�

Nghe đến đây Tiểu Khiết rơi nước mắt đi vào bên cạnh anh :'Tiểu Kiệt, anh đừng làm em sợ.'

- 'Bệnh nhân thế nào rồi?'

Anh hôn lên tóc cô :'Nếu hứa rồi anh không thực hiện được em sẽ không giận anh chứ?'

- 'Tiểu Khiết?'

dàng cho quá trình phẫu thuật, Ngô Đồng tiêm thuốc mê vào  người anh. Bác sĩ Max đeo xong găng tay bắt đầu tiến hành phẫu thuật.

Bà Doãn gật đầu ngồi xuống cạnh cô :'Thật giống như lúc bố nó vào phòng mổ.'

- 'Tiểu Khiết, xin lỗi vì mình đã giấu chuyện của Trần tổng.'

Anh ôm lấy cô, cả hai cùng im lặng đến tận sáng, mỗi người mỗi suy nghĩ, mỗi người mỗi nỗi sợ.

Còn cô, cô rất sợ anh xảy ra chuyện gì đó thì bản thân mình cũng không thiết sống nữa.

Anh mỉm cười :'Vậy anh sẽ không hứa.'

Tiểu Khiết dậy sớm để đưa anh đi kiểm tra trước khi vào phòng phẫu thuật, mọi người đã đến đây đủ.

Ngô Đồng nói :'Tiểu Khiết, khối u cắt bỏ được rồi, nhưng sự sống của cậu ấy đang giảm dần, em hãy vào nói chuyện với cậu ấy.'

Một lát sau y tá cầm theo hai túi máu đi vào, trong lòng Tiểu Khiết nỗi lo lắng dâng lên như từng đợt sóng.

Cô quay lại nhìn anh :'Anh sẽ tỉnh lại, lá bùa bình an này sẽ giúp anh, anh cũng phải giúp em thực hiện lời nói vừa rồi, cùng em đến cục dân chính.'

- 'Tại sao lại lâu như vậy?'

Tiểu Khiết nhìn bà Doãn, bà Doãn gật đầu với cô, lúc này cô mới đi vào.

Tay bà run run, đây là lần thứ hai bà kí vào tờ giấy này, bà không muốn nó như lần thứ nhất, bà thật sự chịu không nổi cú sốc này. 

Anh im lặng...

- 'Khoan đã, nhịp tim có chuyển đổi rồi, nhanh chóng khâu vết thương lại đi.' Giản tử Hạo nói.

Tiểu Khiết nhìn bà Doãn :'Bác gái, bác hãy ngồi xuống đây đi, đừng đứng nữa, cẩn thận ảnh hưởng đến sức khỏe.'

- 'Bố anh ấy cũng bị như vậy sao bác?' Tiểu Khiết hỏi.

- 'Tiểu Khiết, cháu hãy kí nó đi.'

- 'Tiểu Kiệt, anh phải cố gắng lên, nếu anh không tỉnh lại em sẽ chờ, em sẽ chờ đến khi anh tỉnh lại.'

Cô nhỏ giọng hỏi :'Hứa với em một chuyện được không?'

Bà kể cô nghe mọi chuyện của bố anh, từ khi anh còn nhỏ, rất nhiều rất nhiều chuyện vậy mà đèn phẫu thuật còn chưa tắt, trong lòng ai cũng sốt ruột.

- 'Sau này anh sẽ cùng em đến cục dân chính, chúng ta sẽ đăng kí kết hôn nhé.'

Bà Doãn gật đầu, quệt nước mắt :'Mọi chuyện xảy ra như một giấc mơ vậy, thời gian trôi qua nhanh quá.'

Cô mỉm cười :'Không sao, vẫn may mình đã biết kịp thời.' Không thôi sau này cô sẽ hối hận mà chết mất. 

- 'Em chỉ cần kiếp này, kiếp này em rất cần anh.'

Y tá nhìn họ :'Please avoid the road.' (Làm ơn tránh đường).

Bên ngoài, Tiểu Khiết ngồi xuống dãy ghế thẫn thờ nhìn vào bên trong, Tuyết Liên và Tử Lộ đi đến an ủi cô.

Bà Doãn nhẹ nhàng đặt bút xuống, những nét chữ nguệch ngoạc, kí xong bà đưa cho y tá. Anh đã được đẩy vào trong, y tá bước vào cánh cửa phòng khép chặt lại, đèn trong phòng được bật sáng lên. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...