Chap 125: Là vì hạnh phúc của đời em
Anh gọi :'Người đâu, vào đây cho tôi.'
- 'Đừng...'
Cô lắc đầu :'Không, em không muốn, Kiệt, em bây giờ rất muốn ở bên cạnh anh, những ngày gần đây em rất mệt và đau khổ, anh không muốn bù đắp lại cho em sao?'
- 'Tiểu Khiết, đừng mà...' Tử Lộ nói.
Mọi người đứng ở ngoài cửa nghe thấy giọng anh thì vội mở cửa xông vào, anh quát.
- 'Tại sao em lại cố chấp như vậy?'
Tuy biết rằng những lời này chỉ để cô xa anh nhưng Tiểu Khiết vẫn không tránh khỏi hụt hẫng, đau lòng.
- 'Em sẽ không đi đâu, bây giờ anh có đuổi em đi em cũng không đi, em biết trước đây anh ở cùng Lăng Lê là chỉ muốn em hận anh rồi rời xa anh, nhưng trước đây em ngốc mới làm như vậy, giờ em sẽ không như vậy nữa.'
Anh cảm thấy bản thân mình bây giờ rất vô dụng, anh thà một mình chịu sự giày vò của bệnh tật cũng không muốn cô nhìn thấy mình trong tình trạng hiện giờ.
Cô nói :'Em sẽ chờ anh tỉnh lại, chờ một năm cũng được, hai năm cũng được, cả đời em cũng sẽ chờ.'
Cô mỉm cười :'Anh nhất định sẽ tỉnh lại, sẽ không bị gì hết, coi như vì em, vì mẹ anh, anh phải cố gắng hết sức, được không?'
Anh đứng dậy để đuổi cô đi nhưng thị lực anh đã kém khiến cho anh loạng choạng suýt té xuống sàn nhà, Tiểu Khiết lo lắng chạy đến đỡ lấy anh, nhưng anh lại lạnh lùng đẩy cô ra.
Anh im lặng, Tiểu Khiết cười :'Im lặng là đồng ý nhé.'
Hai tay anh dần dần đặt lên lưng cô, mọi người nhìn nhau rồi đi ra ngoài. Anh ôm chặt lấy cô hơn.
Thư kí Triệu lúc này đi vào, cúi đầu :'Xin lỗi, Trần tổng, là tôi đón Đàn tiểu thư đến đây.'
- 'Anh sẽ cho em ở cạnh anh cả đời này chứ?'
Anh quay lưng về phía cô :'Tùy cô.'
Cô tuyệt vọng...
- 'Em có biết bệnh anh rất nặng, nếu sau này anh phẫu thuật thành công thì không sao, nhưng nếu có gì sai sót em sẽ chờ đợi sao, hay sống trong đau khổ.'
- 'Được, anh nghe cho kĩ, kiếp này Đàn Tiểu Khiết em chỉ yêu một mình Trần Gia Kiệt anh, hôm nay em chết cũng vì Trần Gia Kiệt anh, kiếp sau, kiếp sau nữa vẫn sẽ yêu anh. Em đi trước, tạm biệt.'
Nhưng anh lại lạnh lùng hất tay cô ra :'Cô bám theo tôi đến tận đây sao? Cô buông tha cho tôi đi, hay cô muốn tiền?'
Tim anh đang đập nhanh hơn, anh cầu mong cô sẽ không ngốc đến nỗi nhảy xuống dưới.
Cô nhìn anh bằng đôi mắt tuyệt vọng, Giản Tử Hạo nói :'Tiểu Khiết, em mau lại gần đây đi, đừng qua đó.'
Nhưng anh vẫn không nói gì, cô mở cánh cửa sổ ra, hiện tại họ đang ở lầu mười, từ trên đây rớt xuống nặng nhất là chết còn nhẹ nhất là sống thực vật suốt đời.
- 'Em đừng ngốc nghếch như vậy.'
Anh im lặng...
Anh quay mặt đi nơi khác, Tiểu Khiết đóng cửa sổ lại đi vào trong, mọi người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm được, cô chạy đến ôm lấy anh.
- 'Cút, đừng chạm vào người tôi, ra ngoài, cô ra ngoài ngay cho tôi.' Anh đẩy người cô.
Tiểu Khiết nhìn anh :'Nếu hôm nay anh một lần nữa lạnh lùng đẩy em ra xa, em sẽ ở đây chết trước mặt anh.'
- 'Tiểu Khiết, nghe lời anh, ngày mai em hãy để thư kí Triệu đưa em về.'
- 'Tiểu Khiết.' Anh gọi tên cô, động tác của cô dừng lại.
Tiểu Khiết lắc đầu nhìn mọi người, cô buông tay anh ra lùi dần về phía cửa sổ.
Tiểu Khiết cười :'Là vì hạnh phúc của đời em.'
Là cô, là giọng nói làm anh nhớ nhưng những ngày nay, nhưng sao cô lại ở đây? Mọi chuyện anh đã giấu cô rồi mà.
- 'Em không đi, em sẽ không đi đâu hết.' Tiểu Khiết cố chấp nói.
- 'Kiệt, em rất buồn vì không có anh bên cạnh, vì thế em đã theo anh đến tận đây, em đến không phải vì tiền của anh, mà là vì hạnh phúc của em.'
- 'Tiểu Khiết, cậu đừng như vậy.' Tuyết Liên sợ cô nghĩ quẩn vội ngăn cản.
- 'Em biết mà, em biết anh vẫn yêu em, anh sẽ không bỏ mặc em.'
- 'Kiệt, anh hãy nói cho em nghe đi, anh vẫn còn yêu em đúng không? Em sau này sẽ được ở cạnh anh đúng không?'
Cô ngốc này, giây phút này chính là lúc anh không muốn gặp cô nhất, anh không muốn cô nhìn thấy mình chịu đau đớn, yếu đuối trước bệnh tật.
- 'Tôi không muốn biết, cô đi ra ngoài ngay cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa, đừng làm tôi chán ghét thêm.' Anh lạnh lùng nói.
- 'Trần tổng, đến nước này rồi anh hãy để cô ấy bên cạnh đi, cô ấy có quyền được ở cạnh anh.'
- 'Đưa cô ta ra ngoài, nếu cô ta còn ở lại đây thì mấy người đừng nghĩ đến việc phẫu thuật nữa.'
Mình anh cố gắng thì có tác dụng gì sao?
Anh biết chứ, nhưng anh có thể làm gì để bù đắp đây, ngày mai anh sẽ tiến hành phẫu thuật rồi, sống chết thế nào còn chưa biết.
Tiểu Khiết bước chậm rãi từng bước đến gần anh, anh gầy đi nhiều quá, anh bị bệnh nặng như vậy mà trước đây cô chưa từng biết, hay vì tình cảm cô dành cho anh chưa đủ lớn để hiểu được tất cả về anh.
Tay cô run run chạm lên gò má anh :'Kiệt...'
Tim anh rung lên rung lên từng hồi nhưng gương mặt vẫn lạnh lùng như cũ :'Ra ngoài, tôi không quan tâm cô đến đây vì gì, tôi không muốn nhìn thấy cô, ra ngoài cho tôi.'
Anh lần mò đi đến gần cô :'Em đừng dại dột như vậy, nghe anh, đi vào đây cùng anh.'
Tiểu Khiết nắm lấy tay anh :'Anh đừng trách anh ấy, chính em là người cầu xin anh ấy đưa em tới đây.'
Nếu mới chỉ một ngày cô không thể chịu đựng nổi vậy sau này anh đi rồi cô phải thế nào?
- 'Ai cho cô ta đến đây? Có phải giờ tôi thành người tàn tật rồi không xem lời nói của tôi ra gì nữa phải không?'
Anh quay mặt đi nơi khác :'Kiệt, anh có biết em cảm thấy rất cắn rứt không? Đến bây giờ em đã tự hỏi bản thân mình ngàn lần rằng, có phải em chưa yêu anh hết mình nên mới không hiểu hết những gì ở anh. Anh có biết chỉ trong một ngày không có anh bên cạnh em đã tuyệt vọng thế nào không?'
- 'Cậu thu dọn đồ đạc đi, từ giờ không cần ở đây nữa.'
Bình luận