Chap 9: 9
- Dùng con zeep này chặn đường, nhanh lên, quân đội sẽ không d�
- Thiếu gia, chỗ đằng trước quẹo phải, cậu chủ Cố ở đó.
Trước đó Trịnh Giai đã cho người dò thám qua, phía sau căn cứ của "Trọc Đầu" có một đường lầy lội mà xe quân dụng như zeep, hummer ... chạy được, bất quá bọn họ che giấu rất kỹ. Nhưng giấu kỹ thì làm sao, Trịnh Giai đã sớm nghĩ đến, "Trọc Đầu" làm sao ra vào căn cứ mà không dùng xe, vậy nếu dùng xe thì đi đường nào? Hắn không cho các thủ lĩnh mang xe tiến vào, nhưng tin chắc hắn không điên tới mức không cho mình lái xe vào căn cứ.
Sau khi hai thuộc hạ lên xe, Trịnh Giai không có thời gian hỏi về số hàng, đơn giản cho xe lùi, tiếp đó đạp ga tông rào mà chạy như bay ra khỏi căn cứ.
Trịnh Giai dừng xe.
Nhưng không đợi hắn mở miệng, Cố Tử Kỳ đã từ nóc xe nhảy xuống, giọng điệu lạnh nhạt nói:
- ... - Trịnh Giai hoài nghi mình nghe nhầm.
dàng buông tha chuyện này.
Thật ra Trịnh Giai có thể một phát súng giải quyết lão, bất quá hắn muốn trải nghiệm cảm giác dùng độc giết người của Cố Tử Kỳ.
Trịnh Giai liếc nhìn con M- ATV.
buông tha như vậy, tôi khẳng định bọn họ đang đuổi tới đây.
Cố Tử Kỳ ngồi bắt chéo chân trên nóc xe, cười nửa miệng nhìn hắn bằng ánh mắt cao ngạo viết rõ " xem anh đi còn bày đặt giở trò, cuối cùng cũng là để tôi giúp"
Xe chạy thêm hai mươi phút nữa thì gặp một chiếc M-ATV đậu bên lề.
Cố Tử Kỳ nhíu mày nói:
- Ngoài trước có một bãi đất trống, giấu hàng ở đó, rời đi bằng trực thăng, không có cách khác. Nếu không yên tâm thì có thể ôm mấy cái gói đi, nhưng cần sa tươi thì không đủ chỗ chứa.
Trịnh Giai đột nhiên cảm thấy nhức đầu: vẻ mặt Cố Tử Kỳ nói cho hắn biết phiền phức tới rồi, người kia sẽ không d�
Chỗ này không thể ở lâu, tuy rằng hắn khẳng định mình kịp giết hai tên bộ binh trước khi bọn họ báo cho tiểu đội của mình, nhưng ở đây xảy ra quá nhiều động tĩnh rồi, khẳng định không lâu sau cớm sẽ tìm tới.
Có nhầm hay không, lái xe tới thì biết. Trịnh Giai quẹo phải, hướng này là đường mòn đi sâu vào rừng nhiệt đới, quẹo trái là ra bìa rừng.
Thời điểm Trịnh Giai tập trung đạp ga chạy như bay ra khỏi rừng nhiệt đới, thuộc hạ bên cạnh nhìn đường phía sau không có ai đuổi theo, lại nhìn nhìn đường, thở phào một cái nói:
Lão Tam bên cạnh mắt đỏ ngầu, đang chửi ầm lên đột nhiên im bặt như bị ai bóp nghẹn cổ họng, trợn trắng mắt ngã xuống, bị Trịnh Giai một cước đá ra khỏi xe. Lão Tam chết mà không hề hay biết Trịnh Giai học theo thủ đoạn của Cố Tử Kỳ, dùng kim nhỏ nhân lúc lão không để ý, ghim vào người, chỉ là thứ hắn bôi lên kim không phải thuốc mê mà là kịch độc. Còn hai thuộc hạ ngồi sau chưa kịp phản ứng, mỗi người đã lãnh một phát đạn từ hai cảnh sát giả chờ sẵn bọn họ quay lại.
Bình luận