Chap 40: 40
Trịnh Anh nhìn tay mình trống không, lại nhìn quanh chỉ còn quản gia và Trịnh Minh Hạo, có chút bất đắc dĩ nở nụ cười.
- Đệ đệ, lần này làm rất khá, không uổng công đại ca mất hai năm bồi dưỡng, thật sự là có tiền đồ, xứng đáng là người của Trịnh gia.
- Sao? Vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, vậy thì cứ từ từ nghĩ, tối nay ở lại hầu hạ phụ thân đi, sáng mai nếu vẫn nghĩ chưa thông thì cứ thẳng thắng nhờ ngài chỉ dẫn.
Dứt lời, Trịnh Giai lập tức nắm chặt tay Cố Tử Kỳ chạy đi, thoắt cái đã mất bóng.
Trịnh Anh rít thêm một hơi thuốc, duỗi ngón tay chỉ vào Trịnh Minh Hạo, ra lệnh:
Cái mà Trịnh Minh Hạo chờ đợi, là tiếp theo Trịnh Giai muốn xử lý mình thế nào, chỉ cần cố chịu qua cơn giày vò này, hắn không tin mình đấu không lại anh hai. Tuy rằng hiện tại sự việc bại lộ, Cố Tử Kỳ coi như không thể nào giành được, nhưng gia sản và tín nhiệm của Trịnh Anh thì chưa chắc. Chỉ cần hắn biểu hiện xuất sắc hơn Trịnh Giai, vậy thì vẫn còn cơ hội. Hơn nữa, Trịnh Minh Hạo không tin, Trịnh Anh sẽ chỉ vì chuyện này mà cho phép Trịnh Giai giết mình.
Trịnh Giai lập tức ngoan ngoãn nói:
Trịnh Giai nhướng mày, nở nụ cười khốc suất chuẩn đại ca hỏi:
Cố Tử Kỳ cũng tiến đến, gọi khẽ:
Nói xong hắn khéo léo nhanh tay rút tẩu thuốc khỏi tay Trịnh Anh, cong cong mắt cười:
- Cha.
Trịnh Giai kéo Cố Tử Kỳ đến gần Trịnh Anh, sau đó buông tay y, đứng bên cạnh bóp vai cho phụ thân:
- Thả nó ra.
- Cha à.
Trịnh Anh ngã người dựa vào ghế, khép hờ mắt nói:
Trịnh Anh từ lúc hay tin Trịnh Giai còn sống đã khôi phúc dáng vẻ nhàn nhã ngày trước, thảnh thơi rít một hơi thuốc, khóe miệng khẽ cong, trong ánh mắt không hề che giấu vẻ tán thưởng khi nhìn hai đứa con trai.
Trong lòng Trịnh Minh Hạo tính toán, dự định đợi Trịnh Giai xông lên quánh mình, bản thân sẽ không tránh không né, sau đó dập đầu tạ lỗi, hy vọng chuyện này cứ vậy liền qua.
Thuộc hạ vâng lời tiến đến cởi trói.
- Cảm ơn cha.
Trịnh Minh Hạo đứng dậy, hoạt động tay chân, sau đó nghiêm túc cúi đầu bảo trì trầm mặt.
Bất quá, cái đến với Trịnh Minh Hạo, lại là sự tán thưởng của Trịnh Giai.
Trịnh Anh mở mắt ra nhìn một trái một phải hai đứa nhóc do chính tay mình nuôi lớn đang dùng ánh mắt tràn ngập năn nỉ nhìn mình, bất đắc dĩ phất tay cho lui.
Trịnh Minh Hạo ngơ ngác ngẩng đầu.
- Trịnh Giai, tôi còn chưa nói sẽ cho cậu đi.
- Phụ thân xinh đẹp như vậy, không thể hút thuốc nhiều được, chúc người ngủ ngon.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Bình luận