Chap 3: 3
Trịnh Giai nhìn y nhịn thở tới sắp ngất cũng không dám để lộ, trong lòng nín cười tới sắp nội thương, vẻ ngoài vẫn bình tĩnh, chậm rãi buông tay, ngả lưng dựa vào ghế, giống như không có gì nói:
- Không cần di�
n kịch? – nụ cười nửa miệng đầy tự tin vẫn duy trì trên gương mặt Cố Tử Kỳ, không có chút nào bất an.
- Cậu cần gì?
- Thật.
- Đến tiêm thuốc cho anh.
Cố Tử Kỳ trong chiếc áo ngủ thong thả đẩy cửa bước vào, hai mắt cong cong mỉm cười nhìn Trịnh Giai.
- Nè, anh thật sự không sợ mình sai sao? Người hạ độc là tôi, người biết rõ nhất chất độc còn hay không là tôi. – Cố Tử Kỳ nhìn vẻ mặt không gì lay chuyển của Trịnh Giai, y không tin những gì hắn nói là thật, không tin đến mức nhoài người về trước, muốn nhìn cho rõ đối phương có giả bộ hay không, chóp mũi hai người chỉ còn cách mười cm.
- Anh dựa vào đâu mà cho rằng tôi di�
- Sợ, vậy để tôi kiểm tra lại lần nữa đi. – Nói xong, Trịnh Giai một tay giữ chặt cằm Cố Tử Kỳ, một tay vòng qua sau gáy y, kéo khoảng cách hai người lại gần đến mức chóp mũi chạm vào nhau, mắt chăm chú nhìn thẳng vào mắt y không chớp.
- Anh cho rằng đây là truyện cổ tích, phim thần tượng hay kịch trẻ con, anh không thấy điều mình nói qua thiếu tính thuyết phục sao.
Cố Tử Kỳ phá ra cười thật lớn, mỉa mai đáp:
Trịnh Giai nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp và đen hun hút của Cố Tử Kỳ. Y cũng không lảng tránh, mắt đối mắt cùng hắn.
Buổi tối, khi Trịnh Giai đang ngồi trong phòng làm việc thì có tiếng gõ cửa, hắn đưa mắt nhìn qua camera mini nhận ra người tới là Cố Tử Kỳ, điềm tĩnh lên tiếng:
Hắn dời mắt khỏi laptop, ngẩng đầu lên nhìn bộ dạng Cố Tử Kỳ, nhướng mày hỏi:
- Làm sao tôi biết đó là thuốc giải hay thuốc độc?
- Cậu có bị thuyết phục hay không cũng được, vì tiêm hay không tiêm thuốc người bị độc chết là tôi, chỉ cần tôi biết độc của mình đã hết là đủ rồi.
- Yên nào, tôi muốn kiểm tra.
Mười giây trôi qua, Trịnh Giai nâng khóe miệng nói:
- Thuốc giải. Độc lần trước còn chưa giải hết đâu.
- Dựa vào đâu? Dựa vào tôi đọc được điều đó từ trong mắt của cậu.
Cố Tử Kỳ bị bất ngờ, hơi thở hỗn loạn,tai chỉ còn nghe tiếng tim đập thình thịch của chính mình. Y hoảng sợ, vội vàng muốn giãy ra. Nhưng Trịnh Giai đã giữ chặt gáy y, điềm tĩnh nói:
- Vào đi.
Cố Tử Kỳ cố gắng đứng yên, ngay cả thở cũng không dám, sợ đối phương phát hiện tim mình đập nhanh khác thường.
- Thật sao?
n kịch nữa, độc trong người tôi đã hết, lần tiêm thuốc này hoặc là cậu bịa ra, tùy tiện tiêm nước vào cũng được, hoặc cậu mượn cớ tiêm thêm độc vào.
Bình luận