Chap 15: 15
Cửa phòng cạch một tiếng mở ra, âm thanh ầm ĩ bên ngoài theo đó mà lọt vào.
- Không biết Ngụy thiếu gia hiện tại thế nào?
- Ta nghe nói gần đây cậu đang tìm một sát thủ?
Trịnh Giai gật đầu tỏ vẻ kính trọng đối phương, nhưng lại không đứng lên.
- Khà... - Ngụy lão gia nhấp một ngụm rượu, thật hài lòng với hương vị mỹ mãn, thoải mái đáp lời – ta không ngại nói thẳng với cậu, người kia nhận nhiệm vụ ám sát con trai ta, bất quá, y đã thất bại.
Hàn Tịnh Hàn Dật trái phải hai bên ngồi xuống cạnh Trịnh Giai, rót rượu cho bốn người.
- Chậc, người trẻ tuổi đúng là người trẻ tuổi. – Đây là nói Trịnh Giai còn non trẻ, chưa biết trời cao đất dày, thiếu tôn trọng lão.
Trịnh Giai thấy đối phương không muốn mở lời, dự định từ bỏ, nào ngờ Ngụy lão gia đột nhiên đập tay xuống bàn hô:
Quán bar 13, 23:00 pm
Trịnh Giai bắt chéo chân ngã người lọt thỏm trong chiếc sofa cỡ lớn bọc vải nhung màu xám êm ái, đôi mắt khép hờ.
Hắn mở mắt, chờ đối phương tiến vào.
Trịnh Giai vẻ mặt không cảm xúc:
- Ngụy lão gia nổi tiếng trong hắc đạo, sát thủ đó vì sao lại chọc tới ngài?
Trịnh Giai nâng ly mới lão già một cái, đợi cho đến khi vẻ mặt lão dịu xuống vì loại rượu hảo hạng, mới lên tiếng:
- Kia trùng hợp đây cũng là sát thủ mà ta muốn tìm. – ý nói ta có thể giúp cậu tìm, bất quá phải cùng xử lý đối phương.
Lão già kia vừa ngồi xuống vừa cảm thán:
Người xuất hiện là một lão già gầy đét, bộ vest đen phủ trên khung xương khô quắt khiến người ta sinh ra ảo tưởng kì dị, chỉ có đôi mắt sắc bén trên gương mặt hốc hác nêu rõ lão có bao nhiêu lợi hại, tuyệt không phải một kẻ già khụ, bệnh hoạn, cạn kiệt sức lực, gần đất xa trời.
- Nói ra thật mất mặt, nó hiện tại cả ngày trốn trong phòng làm rùa rụt cổ, sợ bị người ta giết. Bởi vậy, ta nhất định phải lôi cổ kẻ chủ mưu cùng sát thủ ra treo thây trước mặt nó, để cho nó biết, nó không cần phải sợ, bất kỳ ai muốn giết nó, thì đều sẽ phơi xác dưới thế lực Ngụy gia này!
Ngụy lão gia phất tay tỏ vẻ gạt qua lời nói của hắn, khàn khàn nói:
Trịnh Giai bất động thanh sắc quan sát vẻ mặt Ngụy lão gia, trong lòng tính toán có mấy phần hòa hảo gỡ được rắc rối này cho Cố Tử Kỳ. Hắn thử thâm dò:
- Ngụy lão gia, không biết ông đột xuất hẹn gặp tôi là có chuyện gì?
Theo sau lão là Hàn Tịnh cùng Hạt Dật song song xuất hiện.
- Ân.
- Phải, nhưng không dám phiền ngài bận tâm, tôi tin tưởng thuộc hạ của mình.
Đối với câu hỏi này, Ngụy lão gia nhăn mày, giống như nhớ đến việc gì đó thật khó chịu.
Bình luận