Chap 13: 13
Hàn Dật theo phản xạ ôm lấy Hàn Tịnh nhảy vào trong phòng, vừa tránh chỗ kính vỡ, vừa tạo ra khoảng cách với thanh niên không tiếng động xuất hiện sau lưng mình.
n biến tiếp theo làm cho ngây người.
Mà lúc này đây, một phần kính bị đập vỡ, một người thanh niên đẹp đến phi lý, mặc áo blouse, mái tóc đen thả dài bay nhè nhẹ trong gió, đang lấy loại tư thế kiêu ngạo treo mình lơ lửng bên ngoài, khóe miệng cười mỉm, ánh mắt ngược nắng sâu thẳm, đầy khiêu khích nhìn thẳng vào Trịnh Giai – thái tử hắc đạo.
" Cố Tử Kỳ, em giỏi." Hắn nghĩ, và cũng thật sự thốt ra miệng.
Trịnh Giai giống như đã chuẩn bị sẵn, khoan thai ngồi sau bàn làm việc, từ trong ngăn kéo lấy ra một cây súng vừa nhìn đã biết là loại đặc chế, nhắm đúng vào sợi dây đang giữ người thanh niên lơ lửng ngoài không trung mà bắn.
Hàn Tịnh nối bước theo sau.
Hàn Tịnh cùng Hàn Dật vừa mới hoàn hồn lại, đã bị di�
Trịnh Giai ngồi một bên bị bỏ quên, tâm trạng vô cùng buồn bực.
Một giọng nói trong trẻo vang lên sau lưng hai người.
Hàn Tịnh cùng Hàn Dật hai mắt mệt mỏi quầng thâm nhìn nhau, cảm thấy nếu không nói một tiếng với Trịnh Giai thì hoặc là bị người chém chết, hoặc bị hắn ép chết, bởi vậy lấy tư thế lẫm liệt hy sinh nắm tay nhau đi tìm hắn. Nhưng cả hai vừa đứng ở ngoài cửa văn phòng đã nghe tiếng đập đồ cùng âm thanh hỗn loạn từ bên trong phát ra.
Hàn Tịnh kinh ngạc không thốt nên lời, nhịn không được nghiên người nhìn ra bên ngoài: cái gì cũng không có! Hoàn toàn không có ai rơi xuống cả!
Phựt, sợi dây đứt, người thanh niên lấy tốc độ rơi tự do thả mình, Hàn Tịnh và Hàn Dật theo bản năng chạy đến muốn giữ người, nhưng đã quá muộn, chỉ có thể từ trong phòng chồm ra ngoài nhìn xuống, có loại cảm giác không thật nhìn cảnh tượng người kia mái tóc đen xõa dài, khóe môi vẫn khẽ nhếch lên, đôi mắt phượng sâu thẳm trên gương mặt bạch ngọc, cứ thế rơi giữa không trung.
Hàn Dật đưa mắt nhìn anh mình một cái, lập tức đẩy mạnh cửa xông vào.
Phòng làm việc của Trịnh Giai nằm ở lầu 28, gọi là phòng, thực ra rộng tương đương một cái sảnh, hơn nữa không xây tường mà hoàn toàn dùng loại kính một chiều, để từ trong phòng có thể nhìn ra toàn cảnh thành phố, còn từ bên ngoài không thể trông thấy phía trong.
Cố Tử Kỳ nghiên đầu đáp:
Đoàng.
- Nè nè không cần căng thẳng, tôi không có ác ý. – Cố Tử Kỳ chớp mắt nói.
- Chỉ là ảo thuật thôi.
Cố Tử Kỳ không ngần ngại đáp lại:
- Cậu... thật thần kỳ, cậu làm sao được vậy? – Hàn Dật không tin được thốt ra.
Nè, hai anh còn chồm ra thêm nữa thì sẽ rớt xuống đó, tôi không muốn hôm nay đến đây làm khách, lại chứng kiến cảnh nhân viên đắc lực của Trịnh thiếu chết vì mình đâu.
Cả hai cùng sững lại nhìn cảnh tượng trong phòng.
Bình luận