Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 9: 9

Cậu tiến tới gọi một phần cơm rau củ rồi đến chỗ ngồi chờ đợi. Lúc cậu bắt đầu cầm muỗng lên chuẩn bị ăn thì một bóng người to lớn xuất hiện trước mặt cậu.

Cậu vui vẻ tiếp tục công việc. Đến giữa trưa cậu xuống công ty ăn chút thức ăn lót dạ thì lại "may mắn" gặp được Trương M�

Chả buồn ngước lên, tiếp tục ăn. Hắn không nhận được câu trả lời hơi có chút giận:"Tôi đang hỏi cậu!"

Sáng hôm sau, cậu tinh thần phấn chấn quay lại phòng làm việc. Việc cậu ở bệnh viện cả công ty đều biết. Khi vừa bước vào cửa thì ai cùng hỏi thăm cậu, cậu chỉ biết cười trừ cảm ơn mọi người.

Hắn tiến tới muốn hỏi xem có đau lắm không, thì cậu vung tiền vứt vào mặt hắn!

Hắn lấy phần cơm của cậu rồi đẩy phần cơm đầy ắp thịt đến trước mặt cậu"Ăn đi"

Hắn cũng bị dính không ít, hình tượng tổng giám đốc cũng sụp đổ. Hắn đập bàn tiến tới bóp lấy khuôn mặt cậu!

Cậu chỉ biết thở dài, mong chờ gì được từ một người khốn nạn như hắn chứ. Chỉ vì một việc cỏn con như thế mà cậu cũng rung động... đúng là yếu đuối quá mà!! Gắng lên tôi ơi sau khi sinh bé con xong cậu sẽ không bao giờ gặp hắn nữa nếu sau này đứa bé chấp nhận cho cậu bước tiếp một bước với người khác cậu sẽ tiếp tục tìm tình yêu của cậu!! Đằng nào cậu cũng chỉ mới 26 tuổi mà thôi... phải tận hưởng!!

"Xin lỗi, M�
Linh đang ỏng ẹo khoác tay với Lưu Diệu Văn .

Cậu cũng chả khách sáo, đằng nào cũng mi�

"Diệu Văn ~!! Người ta cũng muốn ăn cái đó nha~! Có được không..."

Chị Lý kéo tay cậu lại bàn làm việc nói nhỏ với cậu:"Chị có đến thăm em, nhưng lúc đó Lưu tổng không cho chị vào phòng. Hai người làm lành rồi đấy à"

Linh!.

Cậu nghe thì hơi ngạc nhiên:"Có đâu???"

"Phụt" Cậu đang ăn nghe cô ta nói thế liền bị nghẹn không nhịn được mà phun hết ra.

"Cậu đừng có mà được nước làm tới!"

Hắn trả lời:"Tới thăm em, em đã hôn mê suốt một tuần rồi"

Linh ngồi đối diện chỗ ngồi cậu, còn gọi tới ba phần cơm?? hắn ăn nhiều như thế từ lúc nào vậy??

Bị hắn bóp khiến khuôn mặt cậu đau đớn, nhịn không được muốn hất tay hắn ra. Hắn lại dùng thêm một chút lực, cậu liền gào lên:"Buông ra!!"

Linh yếu đuối đâu rồi?? Sao giờ lại đanh đá thế này nha. Cậu nhịn không được mà bật cười.

Vừa đưa tay lên chạm vào chiếc cằm cậu suýt xoa một tiếng, thật con mẹ nó đau!!!!

n phí. Cầm muỗng lên bắt đầu ăn lại nghe một giọng nói ngọt muốn sâu răng của Trương M�

Trương M�

"Ăn những thứ như vậy? dinh dưỡng cho đứa trẻ sao đủ?"

"Ai nói đây là con anh?!, anh có bị ảo tưởng không?"

Cậu nghe thế liền ngưng động tác trên tay lại, rồi ngẩng đầu lên chán nản nhìn hai con người trước mắt này.

Hành động kế tiếp của hắn khiến cậu bị doạ sợ. Hắn cùng Trương M�

Làm thủ tục xuất viện xong, cậu liền mệt mõi trở về nhà. Nấu một ít cháo thịt bò, ăn một chút rồi lên giường đánh một giấc. Cứ tưởng sẽ bị khó ngủ, nhưng lại ngủ ngon đến không tưởng, một đêm không mộng!

Cậu im lặng một chút rồi nhẹ nhảng thả ra một câu"Anh muốn làm gì tuỳ anh, nhưng sau khi sinh đứa bé ra tôi sẽ định cư ở nơi khác, tất nhiên tôi sẽ đi cùng đứa nhỏ!!"

tiểu thư tôi đang ăn thì giọng nói "ngọt ngào" của cô làm tôi bị nghẹn, mong cô thông cảm!"

Cậu nghĩ thầm về nhà phải đốt phong long chứ tại sao hôm nay lại xui như thế chứ!!

"Ha... không phải nhờ ơn của anh sao?!!!"

Đúng rồi!!, con của cậu có bị làm sao không?!. Cậu vội vàng đưa bàn tay run rẩy đặt lên bụng. Sau một lúc thì cậu cảm nhận được một sự va chạm, dù rất nhỏ nhưng cậu vẫn phát hiện ra.

"Ngoài tôi ra thì em còn lên giường với ai được?! đứa bé đã được gần 6 tháng lúc đó tôi với em vẫn còn qua lại!!!" Hắn phẫn nộ quát lên.

Thấy mình hơi mạnh tay, hắn cũng buông ra.

Từng câu nói của chị Lý vang vọng trong đại não cậu. Ấy vậy mà cậu lại hơi động tâm một chút... nhưng nghĩ kĩ lại thì chắc chắn do cậu mang thai của con của hắn, thế nên hắn mới như vậy...

Chị Lý nói tiếp:"Kể từ ngày em ở bệnh viện, Lưu tổng đem hết công việc ở công ty, đến trước phòng bệnh em ngồi làm kia mà??"

"Cảm ơn vì bữa ăn!!! Tiền này xem như tiền cơm!!"

Sau khi quen được với ánh sáng, cậu từ từ mở mắt nhìn xung quanh, biết được đây là bệnh viện. Nhớ lại chuyện hôm đó, cậu vẫn còn sợ hãi.

Ố ồ, Trương M�

"Này!!! Cậu cố tình đấy à!!!"

"Cậu đang ăn cái gì?"

"Đệt moẹ, tôi xin lỗi là được chứ gì!"

Linh thấy cậu bị như vậy liền vui vẻ, định quay sang nũng nịu một chút thì bị vẻ mặt của hắn doạ sợ liền giả vờ nói có việc rồi rời đi.

Hắn sắp bị cậu làm cho tức điên, nhưng vẫn phải áp chế xuống:"Đó cũng là con của tôi!!!!" nói xong hắn hắn phẫn nộ đóng rầm cửa lại bỏ đi

"Anh bị mù à, tôi đang ăn cơm"

"Ai nha... Diệu Văn  có phải Á Hiên cậu ấy không thích em không... em chỉ muốn ăn món đó thôi mà...." Nói rồi nhào vào lồng ngực Lưu Diệu Văn  ôm ôm ấp ấp.

Cửa bị mở ra, cậu thấy hắn bước vào tinh thần liền căng chặt:"Anh đến đây làm gì?"

Thấy tâm trạng cậu không tốt, chị Lý cũng không hỏi nữa, chào cậu một tiếng rồi quay về bàn tiếp tục công việc.

"Chị nghĩ nhiều rồi, em với hắn không có khả năng quay lại đâu!!"

Hắn từ trước đến giờ chưa từng bị sỉ nhục như thế!! Gân xanh trên trán nổi lên hắn tức giận đấm xuống mặt bàn làm thức ăn rơi xuống mặt đất.

....

Hắn siết chặt nấm đấm, nhẫn nhịn đáp lại:"Là lỗi của tôi, bây giờ cậu đã có con của tôi, tôi không thể bỏ mặc cậu được"

"Đến lượt anh quản tôi chắc"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...