Chap 21: 21
Đến tận giữa trưa thì cậu nhận được một cuộc gọi ngoại tuyến. Là thư kí hắn gọi cho cậu, muốn nói cho cậu biết hắn đã đi Mỹ công tác phải hơn nửa tháng sau mới về.
Lôi cậu vào một góc tối gần đó, một tên mập mạp có bộ râu quai nón lên tiếng
Chưa kịp phản ứng, đã nhận thêm một gậy vào đầu cậu trực tiếp bất tỉnh.
Kết thúc cuộc gọi với trợ lý Lưu Diệu Văn , sau đó nhấn gọi cho số điện thoại nằm tít dưới dãy đã liên lạc gần đây.
Kiên nhẫn nói lại một lần nữa, nhưng ông ta vẫn một mặt mờ mịt.
"Cụp..." nhanh chóng tắt máy, thằng Tuấn Lâm đéo bao giờ đứng đắn một lần được cả. Thôi kệ chiều hắn thêm một lần cũng không có gì quá đáng.
"Tối nay bảy giờ ba mươi, ở phố ăn vặt phía nam tao đợi mày ở ngoài cổng, được chưa"
...
"Mẹ kiếp, tại mày mà hại tao phải chạy xa như vậy!" Vừa nói xong liền đưa tay lên tát một cái lên mặt cậu, một bên má bắt đầu đỏ lên.
Thong dong đến điểm hẹn, cậu để xe ở ngoài rồi đi bộ vào bên trong, đứng đợi trước phố ăn vặt. Nhìn đồng hồ trên tay, đã bảy giờ ba mươi lăm phút. Có chút chán tiến đến hàng nước ép hoa quả mua một ly rồi lại đứng chờ.
"Này mày nhẹ nhàng chút đi, dù gì cũng là vật trao đổi lỡ cô ta muốn người đó không bị thương tích thì sao?"
Đến ngã rẻ cậu thấy sắp đến nơi rồi muốn nói với ông ta một tiếng rồi quay về chỗ cũ chờ Tuấn Lâm .
Tỉnh dậy đã không thấy hắn đâu, cậu nghĩ hắn đi làm rồi đường đường là một giám đốc lớn của một công ty cũng không thể trì hoãn công việc mãi được.
"Tao cũng không muốn phải đối xử với mày như vậy, là do mày quá lì lợm chỉ cần biết điều đứng lại cho bọn tao bắt phải hay hơn không" Trực tiếp dùng bàn chân đầy bùn đất đạp lên bên má vừa bị đánh xong.
Nhét cậu vào bao tải, ôm ra bên ngoài liền thấy một chiếc xe tải đang đợi sẵn, trực tiếp vứt người lên sau đó cũng trèo lên theo.
"Tiểu Hiên ca ca là nhất! moa moa"
"Rượu soju? Bác đi thẳng quẹo phải hai lần rồi quẹo trái rồi đi thẳng thấy ngả rẻ rồi quẹo phải"
Vừa chạy vừa ôm chặt bụng, dù hơi mất sức nhưng cậu vẫn không buông ra. Rẻ vào một con hẻm nhỏ cậu rốt cục không chịu nổi nữa ngồi bệt xuống thở hồng hộc.
Mừng rỡ thấy Tuấn Lâm đang đứng đó, cậu vội vàng hô to:"TUẤN...."
Giữ vững suy nghĩ, cậu chạy khác hướng ban nãy cậu chỉ bọn nó.
"Tiểu Hiên ca ca người ta là muốn đền bù cơ, có chịu đêm nay đến đền bù cho người ta không nha" Trong giọng nói còn cố ý mập mờ không rõ.
...
Vừa bắt máy giọng nói uốn éo vang lên:"Ai nha nha, Á Hiên ca ca, người ta tới chậm một chút nhớ đứng đợi người ta đó nha"
Nghe thấy người phía sau hét lên, cậu càng hoảng sợ. Nguy rồi cứ đà này cậu sẽ bị bắt mất...
Tên râu quai nón cười lớn:"Thì nói cậu ta bỏ chạy bị vấp té là được rồi, mày nghĩ nhiều thế làm cái gì? Cứ để anh đây lo hết!"
"Mày ác thật đấy hahahaa"
xé rách, xé một miếng dưới chân áo rồi gấp gáp băng bó lại.
Cảm nhận hình như có người đang gọi mình, Tuấn Lâm xoay người lại thì thấy không có ai cả. Cứ nghĩ rằng Á Hiên chờ lâu quá giận dỗi nên để hắn lại bên ngoài đây mà.
"Brrrrrrrrr brrrrrr....." Hử có người gọi đến, tiện tay với lấy chiếc điện thoại bên cạnh bấm nhận cuộc gọi.
Khu phố này rất nổi tiếng, ban đêm rất nhiều người ghé đến đây để giải toả cẳng thẳng cũng như thưởng thức mỹ thực.
"Này ông....Hự Aaa"
"Rồi rồi muốn gì tao bù đắp cho" Cậu bất lực vỗ trán.
Đưa tay sờ sau đầu nhìn một chút thì điếng cả người, máu chảy nhiều quá phải cầm máu ngay... May mắn bộ đồ hôm nay của cậu rất mỏng d�
"Tôi không nhớ hết được... aiza cũng là do tôi già rồi"
Một vật cứng vừa đập mạnh vào đầu của cậu khiến cậu choáng váng, cảm nhận được nguy hiểm cậu cố gắng dùng chút ý thức còn sót lại cố gắng chạy.
Thấy đã gần tám giờ rồi cậu đành chấp nhận dẫn ông ta đến quầy đó.
Một tên đứng cạnh đó nói tiếp "Haha, bắt lại là được rồi, bây giờ đến nhà cô ta đưa người nữa là xong!"
Nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, cậu vội vàng đứng dậy chuẩn bị chạy tiếp.
"Làm việc ít thôi, không có tao mày lúc nào cũng chìm trong công việc hết..."
...
Đầu đau quá.... hình ảnh trước mắt bắt đầu mờ dần. Cấu véo bàn tay đến đỏ lên để giữ tỉnh táo, cậu vội vàng bước tiếp. Chỉ cần chạy ra bên ngoài sau đó chạy đến chỗ đã hẹn với Tuấn Lâm , nếu Tuấn Lâm ở đó cậu sẽ không có chuyện gì.
Mặc một bồ quần áo thoải mái khoác thêm một chiếc áo khoác dù lớn, đủ để che đi chiếc bụng nhô ra, lấy một chiếc xe từ gara của Lưu Diệu Văn bắt đầu chạy đến điểm hẹn, vừa đi cậu vừa ngâm nga một bài hát điệu bộ rất vui vẻ.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy:"Ai nha nha, Á Hiên người ta nhớ mày chết mất, mày dạo này làm gì mà quên luôn cả tao thế"
Già rồi mà vẫn uống rượu tốt đấy chứ?.....Đúng là đàn ông ai cũng mê rượu...
Nhận ra ông ta đang nói với cậu, có hơi ngượng ngùng mà ho nhẹ một cái.
Đi đến đâu cũng toàn là người với người, sợ bị va chạm cậu đi rất chậm rãi. Ông lão kia cũng một bộ dạng chậm rãi đi theo sau lưng.
Cậu đã nhắc dì Trần buổi tối không cần nấu ăn, nên dì Trần dọn dẹp nhà cửa xong đã sớm đi về. Trong nhà chỉ còn mỗi mình cậu.
"Aa con mẹ nó còn có sức chạy!!"
Cậu nghe tin chỉ thấy trong lòng hết sức vui sướng, rốt cục cũng được tự do thoả thích một trận. Ở cùng hắn thì cũng tốt nhưng nhiều lúc cậu cảm giác dường như hắn đang cố đoạt lấy tự do của cậu.
"Ha.... ha.... sắp đến rồi"
Chất giọng nũng nịu, hờn dỗi làm cậu nổi một tầng da gà:"Tao dạo này... có chút bận"Nghĩ ra một đống lý do nhưng lại không dám nói ra.
"Này cậu trai trẻ, tôi muốn đến quầy mua rượu soju nhưng mà ông bạn già của tôi không nói nơi đó nằm ở đâu, cậu có thể giúp lão già này được chứ..khụ khụ"
Đang chăm chú nhìn màn hình điện thoại, một giọng nói ồm ồm vang lên bên cạnh.
"Đến quán xiên nướng đi, tao dạo này thèm muốn chết ư ư...."
Bình luận