Chap 17: 17
Ôm cậu đến trước chiếc giường êm ái được làm bằng chất liệu cao cấp, phía bên trái chiếc giường có một hộc chứa đầy loại rượu nổi tiếng. Bên phải xếp đầy những món ăn vặt cậu thích và cả nước hoa quả.
Đang đê mê cậu chợt nhận ra có gì đó sai sai, từ lúc bước vào đây cũng thấy sai sai rồi. Không khí ở đây rõ ràng rất ám muội, cũng rất d�
Cậu chậm rãi nuốt xuống, rồi trả lời:"Có chuyện gì sao?"
Nhìn mặt cậu nghệch ra, hắn có hơi ngượng ngùng xen lẫn bực bội nhắc lại câu hỏi:"Muốn đi coi phim gì không? Tôi đang hỏi cậu sao lại im lặng"
Lưu Diệu Văn thấy cậu không phản ứng gì, âm thầm nghiến răng leo lên xe. Vẫn còn chút lý trí không đi xe quá nhanh sợ ảnh hưởng đến đứa nhỏ trong bụng cậu.
Hắn mở miệng trước:"Hai ngày tới em có bận chuyện gì không?"
"Muốn đi coi phim gì không?"
Cậu có hơi ngạc nhiên, Điềm Giản vậy mà lại kết hôn rồi? Người hắn yêu lại đi yêu người khác hẳn là đau lòng đến chết đi... Cậu ngước mặt lên nhìn hắn, thấy hắn một bộ chờ đợi cậu trả lời của cậu, không có dáng vẻ đau buồn gì cả.
Hắn ở phía sau tức đến nổ phổi, hậm hực bước vào nhà đóng sầm cửa lại.
Cậu cũng không phản ứng gì, tắt bếp múc đầy hai chén bưng lên bàn ăn. Hắn ngồi xuống cầm muỗng lên ăn từ từ. Không ai nói gì nhưng không khí lại rất hoà hợp không có cảm giác gượng gạo khó chịu gì.
"Này, anh muốn hù chết tôi à!"
Rồi tự dưng hắn chồm tới hôn lên môi cậu, đầu lưỡi luồn lách vào trong khoang miệng cậu, quét một vòng ở bên trong sau đó lại dây dưa với chiếc lưỡi của cậu.
Thấy cậu đã đi vào trong nhà, Chân Nguyên tức giận đạp lên chân của Lưu Diệu Văn rồi bỏ đi.
Cậu chỉ nghe loáng thoáng qua hắn nói chúc cậu ngủ ngon còn những câu sau cậu không nghe rõ.
...
Mặt cậu đầy dấu chấm hỏi, ý hắn là muốn đi xem phim với cậu? Lưu Diệu Văn mà cũng đi tới nơi như rạp chiếu phim?
cho việc hành sự.
"Hình như giám đốc Trương hiểu lầm cái gì đó thì phải, đây là nhà của tôi! Tôi muốn cho ai vào là quyền của tôi!"
Đặt cậu ngồi trên chiếc giường, hắn tiến đến lấy điều khiển rồi cũng ngồi lên phía bên cạnh.
Hắn chụp lấy tay cậu, hôn lên giữa lòng bàn tay. Hành động này của hắn làm cậu đơ người một lúc, những lời muốn nói đột nhiên biến mất chỉ còn lại cảm giác khó xử cùng mệt mõi.
Chân Nguyên thấy cậu đi vội lẽo đẽo chạy theo, chưa tới gần cánh cửa đã bị Lưu Diệu Văn kéo trở lại.
...
Cậu hắng giọng một tiếng:"Được"
"Em muốn coi phim gì?"
Hắn im lặng lăm lăm nhìn cậu, rồi thở dài một hơi. Ôm cậu về lại phòng ngủ rồi hôn lên trán cậu nói một câu tưởng chừng như tiếng gió thổi qua:"Em ngủ ngon, bây giờ tôi không rõ cảm xúc dành cho em là như thế nào, là tình yêu hay chỉ là trách nhiệm. Nhưng tôi có cảm giác rằng tôi không muốn mất em"
"Thả tôi ra!"
Tình tiết của phim chiếu đến cảnh hôn rồi sang cảnh giường chiếu. Cậu có hơi đỏ mặt quay sang liếc hắn, lại phát hiện hắn cũng đang nhìn cậu.
Cậu rút tay ra khỏi đôi bàn tay hữu lực đó, cúi gầm mặt xuống:"Tôi hơi mệt rồi"
"Tôi sẽ cho người chuẩn bị l�
Cậu mở bếp lên hâm lại canh cho nóng, thì Lưu Diệu Văn đi đến bên cạnh cậu lấy ra hai cái chén. Ý rất rõ ràng hắn cũng muốn uống canh.
"Anh... anh.. anh vô sỉ" cậu lắp bắp hét lên tay chỉ vào mặt hắn.
Lắc lắc đầu, cậu thấy chắc là do bản thân đã suy nghĩ quá nhiều rồi. Ngay sau đó màn hình to lớn sáng lên hiện ra một loạt chủ đề phim mới ra đang làm mưa làm gió trên mạng xã hội. Rõ ràng những bộ phim này chỉ có thể chiếu ở rạp thế mà nhà Lưu Diệu Văn lại có thể xem được tiện như vậy.
Thấy cậu đang ngồi ở ghế sofa, tay cầm điều khiển bấm chuyển kênh liên tục. Hắn nghĩ cậu đang muốn xem phim liền xuống bếp kêu dì Trần chuẩn bị đồ ăn vặt và nước trái cây mang lên để sẵn ở phòng chiếu.
...
Đến trước cửa nhà hắn phanh xe lại, cậu thuận thế mở cửa bước xuống không nói một lời đi một mạch vào trong.
Hơn chín giờ tối, cậu tỉnh dậy vì đói bụng. Xuống bếp kiếm gì đó ăn thì lại gặp Lưu Diệu Văn đang đứng rót nước.
Bị suy nghĩ của mình làm cho bị sặc, cậu đẩy hắn ra.
Gì chứ?? Không phải đi coi phim sao? Tự dưng lại ôm cậu lên đây để làm gì chứ. Mở cửa ra bước vào bên trong cảm nhận đầu tiên của cậu là căn phòng này tối đen như mực, làm cậu cảm giác như mình đang ở hố đen vũ trụ, một suy nghĩ nhảy ra trong đầu cậu... chẳng bộ Lưu Diệu Văn muốn giết cậu rồi giấu xác ở đây, rủ cậu đi coi phim chỉ để che mắt?
Cậu ậm ừ tỏ vẻ đã hiểu rồi đứng dậy lấy ly sữa bò từ tủ lạnh ra hâm nóng lại một chút. Uống xong cậu rửa rồi cất lại ly nhìn qua thấy hắn vẫn còn ngồi đó. Cậu mím môi chúc hắn một tiếng ngủ ngon rồi đi lên lầu.
Vừa coi cậu vừa thưởng thức những món ăn ngon miệng mà không chú ý đến người bên cạnh vẫn luôn nhìn cậu.
Hắn vẫn giữ khuôn mặt lãnh đạm tiếp tục ôm cậu lên lầu ba.
Ngay sau đó hắn bất ngờ bế cậu lên, cậu theo đó hoảng loạn ôm chặt cổ hắn.
Lúc hai đôi môi tách rời tạo ra một tiếng "Póc" làm cho cậu đỏ hết cả mặt.
Hắn im lặng lát rồi nói tiếp:"Hai ngày nữa là ngày di�
phục và phụ kiện, đến ngày đó em đi cùng với tôi là được"
Lấy lại tinh thần, đằng nào cũng đang chán đi xem phim một chút cũng không tệ. Cậu gật đầu xem như đồng ý.
Hắn quay lại chiếc ghế sofa nơi cậu ngồi, rồi hỏi cậu.
n ra hôn l�
Trước khi đi còn không quên hét lên:"Á Hiên, nhớ liên lạc cho tôi! Tôi sẽ đợi!"
Cậu nhận lấy điều khiển chọn một bộ phim khoa học vi�
của Điềm Giản, cậu ta muốn mời em và tôi đến tham gia bữa tiệc"
Bắt đầu phần giới thiệu phim, hắn tiện tay bấm nút đỏ bên cạnh tủ rượu. Chiếc bàn không chân liền tự động kéo ra trước mắt cậu. Cậu cũng hiểu ý lấy một ít bánh tart với một phần bỏng ngô, rồi chọn một ly nước ép dưa hấu đặt lên trên bàn.
n tưởng nổi tiếng ở Mỹ, được đánh giá năm sao trên toàn thế giới.
Bình luận