Chap 3: Tham ngủ bị phạt tát mặt, cưỡi ngựa gỗ
Trong lòng Sở Khinh Lam run lên, căng da đầu đối mặt với ánh mắt của Tô Bạch Tố, sau đó liền cúi đầu xin lỗi "Ta, ta dậy tr�
Y thân là đại sư huynh của môn phái, thế nhưng bây giờ lại phải thỉnh cầu sư đệ vả miệng giáo huấn,nghĩ đến đây, y trong lòng hổ thẹn cực kỳ.
...
Đêm qua đã có một cơn mưa nhỏ dai dẳng, cũng nhờ vậy mà cỏ cây hiện tại xanh ngắt, trên cành lá chuối đọc lại sương sớm chảy xuống mái hiên vang lên tiếng tí tách vui tai.
Tác giả: Tố Liên Sinh Hoa
"Thân là đại sư huynh, nên làm gương tốt, tham ngủ làm chậm tr�
Tô Bạch Tố giơ tay lên cho y năm bạt tai, ánh mắt đột nhiên trở nên nghiêm khắc, răn dạy "Lớn tiếng chút!"
thì còn thể thống gì." Tô Bạch Tố không chút để ý giáo huấn nói "Vậy thì để mỗi sư huynh tát ngươi hai cái tát, giúp ngươi thanh tỉnh một chút."
"Đại sư huynh còn ngủ ngon như vậy sao?" Thanh âm thiếu niên lười biếng truyền đến.
Chương 3: Tham ngủ bị các sư đệ phạt tát mặt, trói trên ngựa gỗ bị đụ suốt một ngày.
Sở Khinh Lam sắc mặt đỏ lên, trong lòng đầy hổ thẹn, đê tiện đối đãi cùng tùy ý lăng nhục làm nơi đó của y ngo ngoe rục rịch. Y ho nhẹ một tiếng che giấu đi biểu cảm xấu hổ, xuống giường mang giày, đi đến trước mặt Tô Bạch Tố, ngẩng mặt, nhỏ giọng ngập ngừng nói "Ta biết sai rồi, thỉnh tiểu sư đệ giáo huấn."
Sở Khinh Lam trong lòng lộp bộp, hôm qua quá mức mệt nhọc, trở về ngã đầu liền ngủ, hôm nay thế nhưng lại chậm tr�
"Keng keng —— keng keng ——"
canh giờ luyện tập thể dục buổi sáng.
Y hôm qua bị giáo huấn quá lợi hại, thật sự không dám lại cùng các sư đệ tranh luận, cũng không muốn hai cái miệng trên dưới bị đánh.
Lưu ý: truyện cao H có ngôn từ thô tục xin cân nhắc trước khi đọc!
Editor: Lân ú nu
Y có chút khẩn trương, nhắm mắt lại, lông mi run nhè nhẹ, chờ bị đánh.
Sáng sớm, không khí trong lành, gió mát ấm áp.
"Ta, ta thực xin lỗi, ta cam nguyện chịu phạt." Sở Khinh Lam cúi đầu, bị buộc phải nhận sai chịu phạt.
Sở Khinh Lam mơ mơ màng màng mở mắt ra, đột nhiên, cả người run lên bừng tỉnh, y nhìn đến những thân ảnh quen thuộc đang đứng trước giường của mình.
, xin lỗi, buổi tập thể dục sáng hôm nay lùi lại một canh giờ."
Hai má Sở Khinh Lam nóng rát đau đớn, y không dám duỗi tay xoa một chút, chỉ phải giương giọng nói "Ta biết sai rồi, thỉnh tiểu sư đệ giáo huấn."
Các sư đệ một thân phục trang nghiêm chỉnh, tinh thần phấn chấn quay chung quanh mép giường của y, cười hì hì đánh giá đại sư huynh chỉ mang áo lót nằm trên giường.
"Ngươi không thấy có bao nhiêu người đang đợi sao, sư huynh nhẹ nhàng nói một câu cho có lệ liền có thể bỏ qua?" Có sư đệ bất mãn trào phúng.
Bình luận