Chap 11: 11
nghe một chút nào: "Nếu muốn gọi cơm thì tôi đến nhà cậu làm gì?"
Vừa chạy một chút đã thấy chóng mặt. Đến lúc tới nhà của Lục Cảnh Tu, sau lưng Sở Tầm đã ướt mồ hôi một mảng. Cậu nghĩ tới mấy ngày lười biếng trong nhà gần đây, thảo nào thể lực lại kém như vậy, sau này chắc chắn phải tập thể thao thường xuyên hơn mới được.
Một lát sau, Sở Tầm dần an tĩnh lại, chỉ là hô hấp có chút nặng nề.
Cuối cùng Lục Cảnh Tu cũng chịu mở miệng, nhưng lời nói ra lại không d�
Lục Cảnh Tu xụ mặt, một tiếng cũng không thoát ra khỏi cổ họng.
Trong phòng tối đến như mực, chỉ có ánh trăng chiếu từ cửa sổ vào. Nương theo tiếng nhạc chuông, Sở Tầm rốt cuộc tìm thấy điện thoại, nhìn vào màn hình.
ng đi ra cửa.
Âm thanh này cực kì quen thuộc. Sở Tầm còn mới gặp chủ nhân của âm thanh này chiều nay. Cậu nghi hoặc nhìn lại điện thoại, người gọi vẫn là "Giám đốc Trường Ngu" mà.
"... Sở Tầm! Cậu có nghe hay không vậy?" Từ điện thoại phát ra đúng là âm thanh của Lục Cảnh Tu, hơn nữa còn vô cùng gấp gáp: "Trong nồi có lửa, tôi sắp gây hoả hoạn rồi."
Tiếng chuông điện thoại êm tai vang lên, âm thanh càng lúc càng lớn, Sở Tầm đang mơ mơ màng mạng bị đánh thức.
"Anh đang xào rau?" Sở Tầm bị tiếng kêu của Lục Cảnh Tu gọi cho hoàn hồn. Anh ta đang làm cái gì thế, sao lại nghiêm trọng như vậy?
Trải qua chấn động ngày hôm nay, Sở Tầm đã tiêu hao hết sức lực. Cậu vốn không muốn làm cơm, nhưng nghĩ tới vừa nãy Lục Cảnh Tu cho cậu số điện thoại người ta, cậu liền thử thương lượng: "Hay chúng ta gọi cơm giao đến?"
Sở Tầm thấy cũng đúng, nhưng hiện tại cậu không dám ra khỏi tiểu khu, sợ bên ngoài có một đám phòng viên đang chờ cậu. Chỉ là trong nhà đã hết nguyên liệu nấu ăn rồi, là lần trước cậu mang đến nhà Lục Cảnh Tu đó.
Đầu Sở Tầm có chút choáng, chỉ nghe thấy tiếng cửa Lục Cảnh Tu đóng lại cũng không thèm ti�
Cậu cuống quýt nhấn nút nhận, chuẩn bị nói lời hỏi thăm khách khí lại phát hiện giọng mình nghẹn đến không nói được. Trong lúc đó, đối phương đã gấp gáp hét to: "Tại sao trong nồi lại cháy?"
Bây giờ là 6 giờ chiều, không thích hợp để gọi điện thoại cảm ơn giám đốc công ty Trường Ngu. Sở Tầm tính toán vào ngày mai sẽ gọi, vì vậy cậu lưu số lại, hỏi Lục Cảnh Tu hôm nay muốn ăn gì.
Cậu lẳng lặng ngồi trên sopha, tay che mặt, bả vai không ngừng run rẩy.
Lục tới lục lui chỉ thấy một gói mì, còn không đủ lót dạ nữa, nói gì đến nấu cho hai người đàn ông ăn no? Sở Tầm đưa gói mì đến trước mặt Lục Cảnh Tu, anh hừ một tiếng nói không ăn, vừa dứt lời đã khập khi�
Sở Tầm dặn Lục Cảnh Tu tắt bếp rồi nhấc nồi ra xem có còn lửa hay không. Cậu cầm lấy chìa khoá chạy vội đến chỗ Lục Cảnh Tu.
n.
Người gọi tới là "Giám đốc Trường Ngu".
Sở Tầm vốn đang mơ mơ màng màng lập tức tỉnh táo.
Bình luận