Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 31: 32

"Vậy sao lúc tớ đi lại không thấy?"

LZ: Hiệu Thương Diệp thịnh hành trong trường, sau khi các vị sinh viên không ngừng kéo nhau đến quỳ lạy, chủ post cũng không ngoại lệ, mỗi lần trước khi thi, nhất định chạy đến trước hiệu Thương Diệp cầu nguyện một phen. Không thể không nói, hiệu Thương Diệp thật sự rất linh, toán cao cấp trước kia khiến tôi khốn khổ lần này chỉ thi một lần đã qua, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới, cuối cùng lại dính phải môn thống kê! Thật ra thì dù tôi không ôn tập phần thống kê cũng có thể thi đậu điểm cao, lần này tôi đến cầu nguyện chỉ mong không bị trượt tín!

Trước khi ngủ Lưu Dư Thiên lại lướt BBS của trường một lúc, cập nhật một chút, một bài post mới liền hiện lên

Khi bọn họ nói chuyện trời đất, Thương Tấn rửa mặt xong liền ngồi trước máy tính, trước khi đeo tai nghe liền nói với Lưu Dư Thiên: "Táo hôm qua tôi để dưới bàn của cậu."

"Tớ đi chung với cậu!" Lưu Dư Thiên lập tức đuổi theo bước chân Văn Nhân Húc.

Giọng nói của Diệp Chu càng lúc càng bình thường, Văn Nhân Húc và Lưu Dư Thiên trố mắt nhìn nhau, thật sự muốn hoài nghi Diệp Chu vừa rồi là giả. "Bọn này ăn cơm xong mới về, có lẽ lúc đó hai người đã đi rồi."

Chu Văn Đạo sợ hãi liếc cậu một cái, rõ ràng đã nhìn nụ cười của Diệp Chu vô số lần, sao lần này lại đáng sợ vậy chứ?

Lưu Dư Thiên nhanh chóng nhìn sắc mặt của Diệp Chu, thấy có vẻ cậu đã khôi phục như bình thường, cũng không mang áp suất thấp như lúc vào cửa mới dần thả lỏng nói: "Gần bảy giờ..."

  Người phản ứng đầu tiên là Văn Nhân Húc, cậu ta cười ha hả nói: "Đói bụng quá, tớ đi ăn cơm tối."

Nhiều người sức mạnh lớn. Mảnh giấy trên đất nhanh chóng được dọn dẹp sạch sẽ.

Có người đi trước, những người khác cũng tranh nhau chạy ra ngoài, lúc đi còn cố gắng thả nhẹ bước chân, đi ngang qua bên người Diệp Chu còn cẩn thận liếc nhìn hai người một cái.

Lưu Dư Thiên vội vàng chọt vào tìm hiểu.

Chẳng lẽ là bọn họ suy nghĩ nhiều?

Diệp Chu hít sâu một hơi, bắt được Chu Văn Đạo đi sau cùng, cười nói: "Đi cái gì, ở đây có lũ lụt thú dữ gì hả."

Diệp Chu ngồi trên ghế, như không có chuyện gì xảy ra, hỏi: "Sáng sớm mấy người về lúc mấy giờ?"

Hai vị còn lại trong phòng 405 vẫn có chút không chắc chắn, tiếp tục quan sát một thời gian. Phát hiện Diệp Chu thỉnh thoảng vẫn cười nói với bọn họ, Thương Tấn vẫn dựa theo thời gian biểu ngày thường ăn cơm học tập chơi game, bình thường đến không thể bình thường hơn. Lúc này hai người mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể yên tâm thả lỏng sợi thần kinh vẫn luôn căng thẳng rồi.

"A... cảm ơn." Lưu Dư Thiên quan sát Thương Tấn, thấy anh cũng giống như ngày thường, cơm nước xong thì về phòng chơi game, cũng không có gì khác thường.

"Còn mấy người?" Diệp Chu như không thấy Thương Tấn, ra ngoài cửa, nhìn về phía đám người lằng nhằng đứng ngoài cửa, nói: "Biến phòng của bọn này thành như vậy, không lo quét dọn một chút?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...