Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 12: 12

Chu Văn Đạo còn chưa nói hết, cửa phòng y tế đột nhiên bị đẩy ra.

"Tớ biết, có điều cậu đỡ tớ là được, không cần..."

Diệp Chu ngẩng đầu nhìn, Từ Dương Quân và Chiêm Hình mặc quần áo thể thao đơn giản xông vào, đầu thu mát mẻ, cả đầu bọn họ đều là mồ hôi, áo khoác trên tay cũng sắp rơi xuống đất.

"Không sao, bị trật một chút." Diệp Chu quơ quơ chân phải bị thương, rõ ràng là cậu đánh giá thấp vết thương của mình, chỉ nhẹ nhàng động một cái, cảm giác đau đớn lập tức truyền toàn thân. "Oa!"

Có lẽ lời cầu nguyện của cậu cũng có tác dụng, cuối cùng cậu cũng đến được phòng ý tế trước khi kịp té xỉu.

"Vết thương ở chân cậu quan trọng hơn! Bây giờ còn cậy mạnh cái gì! Đàng hoàng để tớ cõng cậu!"

"Không! Là lỗi của tớ!" Từ Dương Quân đứng trước mặt Chiêm Hình vội vã nói. "Nếu như không phải tớ nhất định muốn cậu cổ vũ cho mình, Chiêm Hình cũng sẽ không nhờ cậu lấy bình nước cho cậu ấy, như vậy cậu có thể sẽ không gặp phải chuyện này."

"Bác sĩ, yên tâm đi, cháu sẽ..."

Ngồi bên mép giường, Diệp Chu cởi giày thể thao, mắt cá chân hoàn hảo không chút tổn thương lúc sáng giờ đang sưng vù.

Chu Văn Đạo chậc chậc hai tiếng, ngồi chổm hổm nhìn mắt cá chân sưng lên thành một ngọn đồi nhỏ, nói: "Giày này cởi ra coi như khó mà đi vào lại rồi."

Diệp Chu ngắt lời cậu ta, nói: "Thật ngại quá, Chiêm Hình, làm hỏng bình nước nóng của cậu. Khi nào tớ lại đền cho cậu."

Đầu gối bên trái ẩn ẩn đau, mắt cá chân bên phải đã hoàn toàn chết lặng.

"Chu, cậu không sao chứ!"

"Sớm biết vừa rồi đã vào phòng lấy đôi dép lê rồi hãy đến phòng y tế."

Diệp Chu nhìn trời, mặc dù Chu Văn Đạo không phải người thấp nhất lớp, nhưng chiều cao đúng là có chút chênh lệch với cậu, hiện tại thà nói là được Chu Văn Đạo cõng, còn không bằng nói là được kéo đi thì thật hơn một chút. Cậu không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra hình ảnh một con chuột khó khăn kéo một con chó chết đi trên đường.

Chiêm Hình áy náy nói: "Chu, có phải..."

Thật sự hi vọng cậu có thể đến phòng y tế khi còn có ý thức.

Hai tay Diệp Chu khoác lên vai Chu Văn Đạo, Chu Văn Đạo kéo cổ tay Diệp Chu, vì thân cao, hai chân Diệp Chu vẫn còn ma sát trên mặt đất.

Bác sĩ cầm thuốc bôi ngoài và thuốc uống, chỉ Diệp Chu phương pháp thoa thuốc nắn chân, dặn dò: "Đừng lo lắng, không nghiêm trọng lắm. Nhưng mấy hôm nay cố gắng đừng dùng lực lên chân."

"Chờ cái gì mà chờ! Hiện tại thời gian chính là sinh mạng!"

  "Văn Đạo, cậu chờ chút đã.."

"Nhưng mà..." Đây là gọi cõng người kiểu gì chứ!

"Cái gì mà bồi thường chứ, nếu như không phải cậu lấy về giúp, không chừng hiện tại người nằm đây là tớ rồi, đây đều là lỗi của tớ."

"Chu, nghe nói cậu bị thương!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...