Chap 5: 5
"......" Khang Thần lại không thể lý giải, anh có thể vì cậu mà tìm một cái khăn sạch sẽ, anh muốn cậu thành cái gì đây?
Phòng vệ sinh đã thông báo sửa đã hơn một lần, không biết quản lý ký túc đã quên mất hay không, cư nhiên một mực vẫn không ai tới sửa. Sau đó chính là cân nhắc đến một ít hành động không thích hợp ở dưới ánh sáng mà tiến hành, vì vậy rất ăn ý là ai cũng không có lại đi báo cáo lại.
"Khăn ướt còn có những thành phần khác, vạn nhất bị lây nhi�
m, cậu nghĩ như thế nào."
Nên rồi câu chuyện cái phòng vệ sinh này cũng bị bọn họ quên đi.
An Triệt Nguyên trong đầu tưởng tượng chính mình một tay mò vào chậu nước, sau đó hướng hoa cúc mà chà sát, thật là xấu hổ mà, thấy kiểu gì cũng không được, rõ ràng là một đại nam nhân, còn ngồi chồm hỗm làm như vậy, thật là suy nghĩ một chút đã cảm thấy nóng mặt .
"......" An Triệt Nguyên mở to hai mắt, cậu cơ hồ lập tức phản ứng kịp phải rửa thế nào, "Tôi không muốn như vậy...cái... cái đó nó... nó quá nhỏ, không đúng, quá giống phụ nữ..."
"Với điều kiện này cậu còn muốn chậu rửa như thế nào, nhỏ thế nhỏ nữa cũng chứa được cái địa phương nhỏ kia của cậu" Khang Thần đem chậu đặt xuống, đối với cậu nói "Tới đây."
"......" Khang Thần nhất thời không hiểu được suy nghĩ của cậu "Cái gì ngồi vào được?"
An Triệt Nguyên sầu mi khổ kiểm chỉ vào cái chậu nhỏ nói "Như vậy quá nhỏ..."
" Không ngồi vào được tôi thế nào rửa?"
Cho nên, nương theo dư quang ở trong phòng, Khang Thần không biết từ đâu ra lấy được một cái chậu nhỏ, đổ nước nóng vào, lại thêm một chút nước lạnh, âm ấm vừa đủ.
"Tôi... tôi không tẩy! Tôi đi tìm khăn ướt lau một chút cũng giống nhau cả thôi."
An Triệt Nguyên ở trong phòng vệ sinh tối thui hướng về phía cái chậu nước mà rầu rĩ, mặc dù chỉ có một mình, nhưng cũng không biết nên làm thế nào cả, cái loại hành động này bản thân cậu một chút cũng không tiếp nhận được. Tẩy rửa ở phía trước - hoàn hảo, vệ sinh ở phía sau, nói sao cũng cảm thấy kỳ lạ. Vì thế không được tự nhiên mà cởi quần, ngồi xổm xuống, tay ở nơi nào do do dự dự , chính là không muốn đi nhu hoa cúc.
Khang Thần nhìn cậu một cái, lau lau tay, xoay người đi ra ngoài.
"Cái chậu nhỏ như vậy, thế nào ngồi vào được a." An Triệt Nguyên lầm bầm.
"......"
Bất quá đây mới là điều lo lắng nha, mỗi lần An Triệt Nguyên cởi quần sau muốn đi phòng vệ sinh bôi thuốc, đều bị Khang Thần kéo qua ngồi ở trên đùi anh, nói cái gì là như vậy ánh sáng sẽ hảo, thấy được rõ, vài ba lần như vậy, cậu cũng đã quen, còn có thể vừa được bôi thuốc vừa cùng Khang Thần nói chuyện phiếm, chỉ là đại đa số Khang Thần đều chẳng để ý gì đến cậu.
An Triệt Nguyên nghĩ thầm bệnh mình đã khá hơn lại còn để cho người ta phục vụ cái này, thấy cũng hơi quá, lúc này từ chối nói "Không không không, không cần đâu, anh đi ra ngoài trước đi, tôi tự mình làm."
Bình luận