Chap 102: Thiều Quang Đảo Tự
Không biết còn phải đi qua bờ vai của bao nhiêu người mới có thể thật sự dừng lại.
Cho đến khi vô tình bị chụp ảnh dẫn đến hiểu lầm, giải thích không còn tác dụng, đau đớn đến mức "Lão tử ngay cả trái tim cũng móc ra cho em, em MN còn chê bẩn." Cuối cùng vẫn vì luyến tiếc thụ mà quay lại. Hiểu lầm hóa giải, hai người chính thức bên nhau.
Muốn nghe giọng nói của em, muốn sắp phát điên. Muốn gặp em, muốn sắp phát điên.
Talk to me softly, there's something in your eyes.
Chuyến đi một chiều đã bay lâu như vậy, cũng không biết nơi nào mới được coi là điểm kết thúc.
Mình không giỏi viết văn, mà spoil hết nội dung truyện thì không còn hấp dẫn nữa nên mình viết đôi dòng cảm nhận về anh công, Cố An Khang - là công quân đầu tiên khiến mình nhớ mãi không quên.
"Gần một năm rồi.
Đầu truyện là một Cố An Khang nóng nảy, thích nói tục, hạ lưu vô cùng. Nhưng ẩn sau đó là một con người cực kì ấm áp và si tình tuyệt đối. Vốn chỉ là 419, sau dần dần thành bạn tình cố định, cuối cùng lỡ yêu người ta mà đúng lúc người ta phải đi lại không dám giữ lại. Vì sao? Vì "Tôi đây hai bàn tay trắng, không cho em nổi hứa hẹn, không dám tự cao tự đại yêu cầu em vì tôi mà ở lại. Tôi không biết còn có thể lấy cái gì để yêu em."
Tác giả : Cận Sắc Ivy
Tình trạng : 55 chương + 10 phiên ngoại + hậu kí + bonus (hoàn)
Khó khăn lắm mới bình ổn được phần tình cảm không ngừng dậy sóng, khó khăn lắm mới xây lên được một bức tường thành, đừng hủy nó đi.
Có một chi tiết mình rất thích, công thấy thụ nhuộm một đầu xám bạc cũng nhuộm theo, là "bạch đầu giai lão".
Trước lăn giường sau yêu, là câu chuyện về một si tình công lỡ yêu một bướng bỉnh thụ :3 cũng là câu chuyện về tình bạn, về những con người cùng nhau theo đuổi giấc mơ được đứng trên một sân khấu lớn.
Sau đó, một Cố An Khang trước giờ lêu lổng khắp chốn quyết định sang London học hành đàng hoàng. Xa cách tám tháng, nhớ người ta đến phát điên, mà vẫn không dám gọi...
Don't hang your head in sorrow, and please don't cry. (*)
À đừng vì mấy dòng của mình mà đánh giá bạn thụ nhé, bạn ấy cũng hi sinh rất rất rất nhiều vì bạn công đó, nói chung là mình cực thích bộ này, đề cử :3
(*) lời bài hát Don't cry ccủa Guns n Roses
Có những lời, không phải không dám nói, mà là không thể nói.
Review : (by Ying - Review Đam Mỹ Đã Đọc)
Cuối cùng chỉ có thể gạt mấy sợi tóc dài trên trán anh ra, nói một câu, sinh nhật vui vẻ.
Thể loại : hiện đại, 1×1, nhà tạo mẫu tóc si tình thích nói tục công x ca sĩ hát chính quên không được tình cũ thụ, tổng thể ấm áp, tình hữu độc chung, âm soa dương thác, đô thị tình duyên, HE.
Văn án :
Có những người, vì không muốn mất đi, cho nên tuyệt không thể nhúng chàm.
Luôn cố nén nhớ nhung, bởi vì chỉ khi tôi đi được xa hơn, những lời tâm tình và đối thoại đó mới có tư cách để nói, những hứa hẹn kia, cũng mới có thể cho em."
Bình luận