Chap 35: Nói với người lớn
n Bảo và Nguy�
n Mỵ đang chuẩn bị thủ tục ly hôn.” Trần Nam bình tĩnh nói, trong giọng điệu không nghe ra cảm xúc.
Ba Nguy�
n lập tức sững sờ, mở to mắt nhìn anh, sau đó quay đầu nhìn sang con gái, chỉ thấy con gái cúi đầu, dáng vẻ như cam chịu, liền biết mình không nghe lầm.
“Tại, tại sao?” Mẹ Nguy�
n vui vẻ nói, kéo tay Trần Nam vào trong nhà.
Ba Nguy�
n càng nghe càng tức giận, đến cuối cùng không nhịn được mà giận dữ nhìn Trần Nam nói.
Người này xem con gái ông là gì chứ?
Nổi hứng thì rước về nhà, thích người khác liền muốn ly hôn?
Đây là loại người gì vậy chứ?
“Ba, à không, thưa chú, trước khi kết hôn hai chúng con đã nói rõ với nhau, giữa chúng con không hề có tình cảm.” Trần Nam đối diện với sự phẫn nộ của ba Nguy�
n Mỵ lúc này đã khác, chỉ còn sự lo lắng và căng thẳng khi sắp phải đối mặt với ba mẹ.
Từ khách sạn đến nhà cô chỉ khoảng 2 giờ đồng hồ.
Rất nhanh đã đến nơi, ba Nguy�
n, vẫn bình tĩnh như trước, anh cũng đã sớm dự đoán ông sẽ có phản ứng như vậy, hoàn toàn không bất ngờ.
n và mẹ Nguy�
n, mẹ Nguy�
n Mỵ, tài xế mở cốp xe lấy đồ của ba người xuống, sau đó nghe lời của Trần Nam lái xe đi chỗ khác để tránh đường cho xe cộ qua lại, vì đường quê có chút nhỏ hẹp, chỉ một chiếc xe thôi đã hơn nửa con đường.
“Chào ba mẹ.” Trần Nam mỉm cười nói, dáng vẻ vẫn phong độ lịch thiệp như ngày thường.
“Các con mau vào nhà đi, đi đường mệt rồi đúng không.” Mẹ Nguy�
n Mỵ cúi đầu, cố gắng không để ba mẹ nhìn thấy mặt mình, trong lòng như lửa đốt.
Nguy�
n Mỵ, kể cả chuyện hợp đồng trước khi kết hôn, và nguyên nhân tại sao ly hôn.
“Có nghĩa là, cậu hoàn toàn không thích con gái tôi?” Ba Nguy�
n nghe con rể có chuyện muốn nói, liền hỏi.
Nguy�
n cũng đi vào nhà cùng với hai đứa con của mình.
Mọi người vào trong nhà, đồ đạc đã được tài xế mang vào trong từ trước, tất cả ngồi trên sô pha, chỉ có ba Nguy�
n lắp bắp nói, bà có chút không dám tin, chuyện này quá đột ngột.
Trần Nam nói lại tất cả những chuyện giữa anh và Nguy�
n hay tin hai đứa con đều về còn có cả con rể, đã sớm chờ đợi, lúc này đang đứng ở cửa đón bọn họ.
Trần Nam xuống xe đầu tiên, mở cửa cho Nguy�
Trên đường trở về nhà, chỗ ngồi vẫn như cũ, nhưng tâm trạng của Nguy�
n và mẹ Nguy�
n Bảo cũng rất sợ hãi, lo lắng, cậu không biết anh định nói đến đâu, sẽ nói luôn chuyện của bọn họ sao?
Ba mẹ sẽ phản ứng thế nào?
“Thật ra, con và Nguy�
n là vui vẻ, còn ba người còn lại đều ôm tâm trạng khác nhau.
Hỏi thăm vài câu đơn giản, Trần Nam cũng không phải người thích kéo dài chuyện, trực tiếp nói thẳng vào vấn đề chính.
“Ba mẹ, thật ra hôm nay chúng con về là có chuyện muốn nói với hai người.”
“Chuyện gì vậy?” Ba Nguy�
Bình luận