Chap 8: Mỗi người đều có tâm sự
Mỹ nhân thanh nhã tuấn mỹ như trăng chật vật nằm trên thềm đá, cái bụng mang thai kiên trì mở hai chân khóc lóc chịu đựng hai cự vật của hắn.
Đến khi nào mới có thể kết thúc...
Thân thể y đau đớn dữ dội, hai chân run rẩy không có cách nào quỳ xuống, chỉ có thể cười khổ, khàn khàn giọng nói: "Bệ hạ, Tần thiếp... Thể lực không đủ, không thể làm cho bệ hạ tận hứng."
Ban đêm, Hoàng Đế nghỉ trên giường ngọc của Minh Nguyệt cung, say sưa ngủ sâu, ngáy đến điếc tai nhức óc.
Bạch Nguyệt Quang bị hai long cụ tráng kiện thao đến vừa đau vừa sảng khoái, đôi chân thon dài như ngọc bất lực mở ra, thẹn thùng xen lẫn thoải mái mà run rẩy.
Đến khi nào mới có thể thoát khỏi ác mộng?
Bạch Nguyệt Quang đã không còn sức lực để nghe Hoàng Đế đang nói cái, ngơ ngẩn thuận miệng đáp ứng: "Vâng."
Chương 8:
Món đồ sứ yêu mỹ bị đánh nát tan, tại sao lại không thể triệt để trở thành đồ vật của hắn?
Edit: Pei Pei
Hoàng Đế một bên hưởng thụ thân thể mang thai ôn nhuy�
Bạch Nguyệt Quang hoảng hốt, hai tay vô lực nắm lấy phiến đá cùng bùn đất dưới thân, bị thao đến cao trào thay nhau nổi lên, khóc đến cuống họng khàn khàn.
Bạch Nguyệt Quang nhìn bụng dưới nhô lên của mình.
Bạch Nguyệt Quang không biết nên trả lời như thế nào mới không chọc giận vị đế vương tàn bạo tính tình biến hóa không ngừng này, cự đại bên trong làm hắn mệt mỏi đau đớn, tuyệt vọng muốn ngất đi.
Hoàng Đế đối với dáng vẻ hư nhuy�
May thay Hoàng Đế cũng không ép hỏi vấn đề này, chỉ nói là: "Chuyện cũ của ngươi trẫm sẽ điều tra rõ ràng. Chuyện của trẫm ngươi cũng nên nghiêm túc nghiên cứu một chút, hậu cung trẫm không chứa chấp một phi tử không biết tranh sủng."
Từ khi còn nhỏ Bạch Nguyệt Quang đã biết thân thể y kỳ quái dị dạng, vốn dĩ không thể hưởng thụ tư vị ái tình giống như người thường.
Bởi vậy y cũng không đòi hỏi, chết tâm mà làm Bạch công tử thanh quý nhất của Cửu Hòa trấn, định một đời không thê không thiếp, cô độc đến cuối đời.
Hoàng Đế lạnh lùng nói: "Ái tần là đang khuyên trẫm mở rộng hậu cung sao?"
Y không biết đám cung nhân nhìn y thế nào, có lẽ trong hậu cung này nhận sủng ái trước mặt mọi người là điều bình thường.
n dịu ngoan của Bạch Nguyệt Quang hết sức hài lòng, cúi người hôn một cái lên cái trán thấm ướt mồ hôi của mỹ nhân: "Hoàng thất sẽ không dung nạp hài tử không rõ lai lịch, ngoan ngoãn nghe lời bỏ nghiệt chủng này đi, trẫm sẽ cho ngươi mang long thai."
Bạch Nguyệt Quang từ từ mở mắt, đối diện với tầm mắt âm trầm phức tạp của Hoàng Đế.
Thư huyệt non mềm nhiều nước, cúc huyệt căng mịn nóng bỏng.
n như ngọc, một bên đau đến gào thét: "Ngươi dựa vào đâu mà không yêu trẫm! Ngươi cái đồ bất nam bất nữ! Ngoại trừ trẫm, ai còn có hai cự vật hùng tráng như vậy để thỏa mãn thân thể dâm đãng của ngươi!"
Bình luận