Chap 23: Viên mãn
Thế gian này làm gì có đồng cảm thật sự, dẫu cho bị hành hạ khổ sở suốt bấy lâu thì y cũng chẳng thể sẻ chia một nửa nỗi đớn đau cho Hoàng đế.
Nhưng y thì có thể làm gì?
Mấy ngày nay, vị Hoàng đế biến mất trong cơn mưa lớn khi ấy chưa một lần xuất hiện.
Đứa trẻ bị đem làm vật hy sinh kia, tên cũng không có, không ràng buộc, không lưu luyến, lẽ ra một đời phú quý bình an vì y mà bị hủy hoại tất cả, lại một lòng nhớ y, hồ ngôn loạn ngữ nguyện vì y làm kẻ ngu dại không hiểu sự đời.
Chương 23: Viên mãn
Edit: Pei Pei
Kinh thành một đêm hỗn loạn cứ như vậy trôi qua.
Phu thê Bạch thị cả đời bị nỗi nhớ nhung giày vò, con của họ điên điên khùng khùng gian nan cầu sinh.
Y không thể cưỡng cầu người bị đem làm vật hy sinh gỡ bỏ khúc mắc, càng không thể trả lại cho hoàng đế một quá khứ an bình.
Trời vừa rạng sáng, Bạch Minh Hiên đứng dậy, y muốn tới Đông cung an ủi hai đứa nhỏ.
Bạch Minh Hiên một mình đi khắp các dãy núi nơi ngoại ô, thậm chí còn tiến sâu vào khe núi lưng trời hiểm trở.
Bạch Minh Hiên ngồi trong Bàn Long điện cả một đêm, như thể đã ghì chặt cuộc đời mình ở chốn cung điện nguy nga này.
Nếu y gặp lại hoàng đế, y biết nói gì đây?
Bạch Minh Hiên đã từng muốn bỏ mặc tất cả mà trốn chạy, nhưng hôm nay y lại bị ném về chỗ cũ.
Hoàng đế rời đi, giống như dã thú bị thương nghẹn ngào trốn đến nơi không người. Thế nhưng y thậm chí còn không có tư cách đi tìm hắn.
Bạch Minh Hiên ở Đông cung dạy bọn nhỏ đọc sách.
Bạch Minh Hiên đã đi tới những nơi mà y có thể tới, y biết dã nhân kia chắc chắn sẽ không muốn gặp lại y, nhưng y lại lo lắn cho cơn đau đầu của người ấy, không còn thuốc nữa liệu có tái phát hay không?
Y vóc người gầy gò, bờ vai đơn bạc, dáng vẻ ôn nhuận nho nhã.
Bạch Minh Hiên nhìn bầu trời đêm đen như mực, nếu mấy đứa nhỏ hỏi phụ hoàng đâu rồi, y biết trả lời sao đây?
Bạch gia vì bảo vệ y mới hy sinh con trai ruột của mình.
Nếu như y xuất hiện trước mặt hoàng đế, chẳng qua cũng chỉ khiến hắn càng thêm thống khổ dày vò.
Ngày qua ngày, trong nháy mắt đã hơn một tháng trôi qua.
Dưới chân núi là nơi ở trước đây của Dương Thẩm, đứa trẻ bị hành hạ đến ngốc ngếch mấy chục năm trước đây từ nơi này mò mẫm dọc theo khe núi vô biên, cuối cùng đi tới Cửu Hòa trấn, ha ha cười khúc khích mà gặp được y.
Nhưng khi y đứng ở đó nói chuyện, mỗi một chữ mỗi một câu đều có khí phách uy nghiêm, tuyệt không để người khác có nửa câu cãi lại.
Hổ thẹn muôn phần, nhưng chỉ đành bất lực.
Bình luận