Chap 49: Buông tôi ra
Hắn đứng trước số nhà, bấm chuông một hồi, không ai lên tiếng, Kiều Khả Nam suy nghĩ, lấy điện thoại bấm số Lục Hành Chi.
“Chuyện cũng đã qua! Cậu Lục chắc chắn rất ân hận … Không phải ông bà ta có câu, huynh đệ như tay chân, nữ nhân như quần áo sao?”
Nhìn địa chỉ dì Vương đưa, Kiều Khả Nam liền cảm thấy nghẹn họng ── không ngờ, Lục Hành Chi chuyển đến cùng khu với mình.
Lục Hành Chi còn chưa phản ứng kịp: “…”
Dì nghe xong, hai mắt sáng lên. “Đó là công thức độc quyền của Lục luật sư đấy! Mấy dì phải thử rất nhiều lần mới làm giống y hệt được.”
Dì à, nếu mà nói sự thật, dì sẽ bị hù mất: “Không kém hơn đâu ạ.” Kiều Khả Nam cười ngượng, sờ mũi.
Kiều Khả Nam: “Anh có mở cửa không?”
“Được … Em chờ một chút.” Một lúc sau, cửa chính dưới lầu “cạch” một tiếng mở ra. “Cám ơn, đồ em cứ để trên bàn.”
“Ừ.” Kiều Khả Nam cúp điện thoại, giọng Lục Hành Chi rất yếu, xem ra bệnh không hề nhẹ.
Kiều Khả Nam tiếp lời: “Nhưng con thà mất tay chân, cũng tuyệt đối không cởi truồng.”
Lục Hành Chi chuyển nhà.
Hắn xách túi, bước vào thang máy, bấm số tầng. Dì Vương có dặn: “Dì nấu hai phần, hai đứa uống chung nha, tiện thể qua nhìn cậu Lục chút … Bình thường cậu ấy rất quan tâm con.”
Dì Vương: “…”
Kiều Khả Nam: “…Hở?”
Lục Hành Chi đổi điện thoại, số cũ bị hắn kéo vào danh sách đen, hắn cũng lười để ý. Gọi lần đầu, không có ai bắt máy, gọi lần thứ hai, thứ ba, đầu bên kia mới thều thào trả lời: “Alo?”
Tuy là cùng một khu, nhưng cách nhau khá xa, Kiều Khả Nam bắt taxi tới, bề ngoài dãy trọ khá ngăn nắp sạch sẽ, nhưng so với căn hộ cao cấp trước kia, thì như một trời một vực.
Kiều Khả Nam cười: “Dì à, con rất thích trà chanh của dì, giống hệt mùi vị hãng trà con thích.”
“Ai…” Huynh đệ tranh giành nữ nhân, quả thực rất khó giải quyết. Dì Vương tưởng tượng một hồi, tò mò con gái nhà ai mà có thể khiến hai chàng trai ưu tú như vậy tranh giành, là may mắn hay bất hạnh đây? “Thế cô ấy sao rồi? Sống chung với cậu Lục hả?”
Kiều Khả Nam không muốn nhiều lời, nói thẳng: “Em đang ở dưới nhà anh, dì Vương gửi canh gà đến đấy.”
Dì Vương trừng mắt liếc xéo hắn: “Cậu ấy hỏi dì con thích ăn gì, không thích ăn gì, nhờ dì nấu dùm cho con … Bảo con là đệ tử của cậu ấy, cậu ấy làm thầy nhưng có lỗi, làm con không muốn nhìn mặt nữa, cậu ấy không thể làm gì khác ngoài âm thầm chăm sóc con … Dì nói Tiểu Kiều à, cậu Lục đã làm gì đến mức khó tha thứ như thế? Cướp bạn gái con sao?”
Kiều Khả Nam cười khổ: “Không, cô ấy chẳng chọn ai hết.” Kệ, cho dì tưởng tượng.
Bình luận