Chap 26: Khoảng cách xa nhất trên đời này
Không phải làm ” vệ sinh sâu”, cậu thanh niên tắm rửa rất nhanh, Lục Hành Chi vốn định lái xe, đã bị Kiều Khả Nam hỏi: “Ai, rất xa sao?”
Kiều Khả Nam ngồi dậy: “Bây giờ là mấy giờ rồi?”
Kiều Khả Nam thích ở trong nhà, thực sự hắn không quá quan tâm đối với mấy hành động lãng mạn, kiểu như tui phải làm một việc cho người tui yêu nhất trên đời, hoặc cùng người thương tản bộ trong một ngày đẹp trời, dựa vào nhau lúc lạnh lẽo. So với mấy câu sáo rỗng “Anh yêu em”, hắn lại thích vào lúc trời lạnh thế này, hắn sẽ khoác áo cho người kia, dịu dàng nói: ” Khoác thêm nó vào, cẩn thận cảm lạnh.”
“Không, không có gì.” Kiều Khả Nam thở dài trong lòng, hun chóc một cái lên mặt anh, “Em đi tắm đây, muốn … làm không?”
Lục Hành Chi là kẻ rất ghét phí phạm thời gian. Anh có thói quen tập thể hình, nhưng dù chạy bộ hay đi xe đạp cũng nhất định phải xem văn kiện, hôm nay Kiều Khả Nam đưa ra đề nghị, anh tự nhiên cảm thấy không tồi, ma xui quỷ khiến liền đồng ý.
Thần kinh tui sâu lông đến mức này sao a a a!!!!!
“Tính thêm một phần vào buổi tối là được.” Lục Hành Chi mỉm cười, trông rất thiếu đánh.
Cười cái * beep * ấy. Kiều Khả Nam buồn bực, không nên gộp lại như vậy a!
Lục Hành Chi bị lời mời tự nhiên của cậu làm giật mình, còn chưa phản ứng kịp, bụng Kiều Khả Nam đã lên tiếng biểu tình trước ” Ọc ọc ọc ~”, đến nước này, dù anh có cầm thú mấy cũng không thể mặc kệ hết đè người ta xuống lăn qua lăn lại.
“Không cần, đi ăn đi.” Bây giờ hàng quán ăn sáng cũng đã mở cửa buôn bán.
Lông mày hắn nhíu nhíu, chỗ cần cổ ẩm ướt ngứa ngáy, đại não còn mơ màng đã nhận ra mình vừa bị cắn, nhịn không được lấy tay đẩy đẩy đầu anh. Lục Hành Chi cười nhẹ: “Tỉnh?”
Không ngờ mình thực sự có thể ngủ … Kiều Khả Nam bị đả kích, thế mà hắn lại có thể ngủ ngon trong tình cảnh này, đáng nhẽ ra phải xoắn xuýt đau khổ lăn qua lộn lại trằn trọc khó ngủ lăn lộn hơn trăm vòng mới phải chớ, đúng không?!
“Hơn sáu giờ?”
Lục Hành Chi ước lượng cự ly: “Không hẳn.”
(Thần kinh sâu lông: Chắc là thần kinh thô:v)
Kiều Khả Nam: “Nếu không xa thì đi bộ đi, buổi sáng không khí trong lành, mỗi ngày đều ngồi trong văn phòng, xương cốt sắp gỉ sét rồi.”
Khuôn mặt đỏ bừng của Kiều Khả Nam hạ nhiệt: “Cám ơn.”
Hai người sóng bước trên đường phố buổi sáng, trời mùa đông, lúc này chỉ mới sáng tờ mờ, một vài tia nắng le lói phía chân trời xa xa, hai người sánh vai nhau bước đi, ai cũng không chịu mở miệng.
“Ưm.” Kiều Khả Nam chớp mắt, ngoảnh lại liền trông thấy nửa thân trên trần trụi đầy hơi nước của người kia, cộng thêm mùi sữa tắm quen thuộc thoang thoảng, xem ra Lục Hành Chi tỉnh trước, còn tắm rửa xong xuôi.
Nói để tui còn biết đường “thanh lý”.
Kiều Khả Nam bị người nào đó quấy rối làm tỉnh.
Lục Hành Chi: “Có chuyện gì vậy?”
Bình luận