Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 20: Thịnh Trúc Như nằm cũng trúng đạn

Ờ thì, thực tế hắn vẫn có lòng tin, Lục Hành Chi không phải … loại người ấy.

Kiều Khả Nam: “…”

Hắn đang còn lo lắng không biết từ chối làm sao, Lục Hành Chi dường như đã đoán được tâm tư này, tiếp tục gửi tin khác: “Trời lạnh, nhà tôi ấm.”

(Cashmere là tên gọi của phương Tây dành cho chất liệu vải mềm được lấy từ lông dê của vùng Kasmir của Ấn Độ, nơi những con dê rất thích sinh sống. Kết cấu của cashmere là luxuriantly mịn, mềm, dày, cách nhiệt rất tốt, đây là 1 chất liệu rất phù hợp sử dụng trong thời tiết lạnh)

Rep rất ngắn gọn súc tích a … “Vậy khi nào anh về nói em một tiếng.”

Huống hồ, anh đã đáp ứng sẽ không giấu diếm hắn.

况下 – Câu này mình không chắc)

(*Raw: 在不动摇国本的�

Sắp tới giờ tan tầm, Kiều Khả Nam phân vân không biết có nên quay về sở vụ một chuyến không. Trời lạnh thế này, về nhà ôm chăn là thích nhất, nếu có thêm nổi lẩu nóng thì càng tuyệt.

Trong lòng hắn bỗng nhớ tới người nào đó, lưỡng lự một hồi, cuối cùng vẫn gửi tin đi: “Buổi tối em đến nhà anh được không?”

Đài báo hôm nay khí lạnh tràn về, Kiều Khả Nam vừa rời khỏi trại tạm giam, lập tức rét run cầm cập. Mẹ nó, mỗi năm càng ngày càng khó sống qua mùa đông, hắn kéo chặt khăn quàng cổ, ngàn vạn lần cám ơn Lục Hành Chi không đòi lại thứ đồ này, khả năng giữ ấm cực tốt, lúc nhìn mác mới phát hiện nó được làm từ vải cashmere, nguy hiểm, may chưa tống vào máy giặt, không thì thảm rồi.

── đây là hai người không hẹn cùng gặp suy nghĩ.

Có câu: sáng nay có rượu sáng nay say, Kiều Khả Nam suy nghĩ thông suốt: Nếu đã không sue được, trong điều kiện kiên quyết giữ lập trường của mình*, chẳng có lí gì không thể tiến thêm một bước với Lục Hành Chi.

Hắn trả lời: “Được, em biết rồi.”

(Sue: Từ gốc là ㄍㄧㄥ: Chỉ kiểu người trong ngoài không đồng nhất)

Hắn vốn tưởng  phải đợi một lát, không ngờ Lục Hành Chi phản hồi rất nhanh: “Được.”

Có lẽ vì mùa đông năm nay quá lạnh, khiến hai con người dù đã nhận ra cán cân thăng bằng ban đầu đang chệch hướng, lại không có cách nào nói buông liền buông, thậm chí từng giây từng phút, còn hận không thể quấn quít một chỗ sưởi ấm cho nhau (Dù cuối cùng vẫn là cọ súng ra lửa…)

Kiều Khả Nam đứng trước cửa nhà Lục Hành Chi, trước khi qua đây hắn tranh thủ tạt qua siêu thị, mua đầy đủ nguyên liệu nấu lẩu, suy nghĩ một hồi, lại mua thêm nồi lẩu và bếp điện từ, cộng thêm vài chai bia. Mấy thứ này không nhẹ tí nào, hắn tay xách nách mang lết được đến đây đã mệt đứt hơi, nghĩ thầm, lát nữa mà ấy ấy, ông đây chỉ việc mở chân, còn bộ phận khác còn lâu mới động, cho Lục Hành Chi tự thân tự túc, hừ hừ.

“Đến chờ trước đi.”

Chỉ một câu, tựa như mũi tên đâm phập vào tim đen của hắn, Kiều Khả Nam phát giác bản thân không có cách nào gõ xuống chữ “Không.”

Nếu xuân đến nhanh thì tốt rồi.

Hắn tự nhận đã hoàn thành tốt công tác chuẩn bị, kể cả tình tiết đờ-ra-ma như người kia lặng lẽ chạy đi đính hôn, kết hôn, … giống mấy bài viết của các mẹ trên kênh Tâm sự Eva hắn thỉnh giáo, thì cũng không ăn nhằm chi hết!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...