Chap 4: 4
Món này như quả chuối nẫu ba ngày bỏ dở rồi bị ném từ tầng ba xuống nhão nhoét.
thấy thành viên nam kia mở mồm thôi là cậu thấy đói rồi.
Cũng là phiếu đỏ.
...... Vì sao ếch lại biết căng thẳng?
"Em cũng đội đỏ nè hê hê!" Tòa tháp vui vẻ nói.
"Cứu ếch đồng hoang" là chương trình tráng miệng của Phỉ Thường, kích thích phản xạ có điều kiện của cậu, rõ ràng là buổi sáng đã ăn no nê rồi, cứ h�
Phỉ Thường bốc được phiếu màu đỏ, cậu lập tức ngẩng phắt đầu lên, nhìn học trưởng.
Sau phần giới thiệu ngắn gọn bản thân trước ống kính, chương trình "Cứu ếch đồng hoang" chính thức bắt đầu ghi hình. Năm vị khách mời cùng năm thành viên cố định sau khi bốc thăm xong thì được chia làm hai đội.
Thành viên nữ mặt xám ngoét, lắc đầu điên cuồng, luôn mồm kêu không ăn đâu.
Trong mắt Trần Việt Dương thì giống như một tòa tháp, kèm thêm hiệu ứng âm thanh uỵch uỵch, nhảy hai ba bước là đến chỗ anh.
Minh tinh mới nổi rất khách sáo, gọi hết anh rồi chị đến là bon mồm, người này thì bảo rất thích, người kia thì bảo sùng bái, đôi mắt thật đến không thể thật hơn được nữa.
Để tạo hiệu ứng cho chương trình, thành viên nam không chỉ phải tự mình ăn mà còn phải gạ thành viên nữ cũng ăn.
Người quản lý đã đánh tiếng trước với tổ sản xuất rồi, để cho hai người họ vào cùng một đội. Lần này Trần Việt Dương là để tiện "dẫn dắt" cậu, cũng một phần vì Phỉ Thường không có kinh nghiệm nên cứ tưởng là may mắn nên bốc trúng đội đỏ thật.
Cậu nói không căng thẳng, nên cảm thấy căng thẳng phải là con ếch mới đúng.
Đội của họ còn có một nam một nữ là thành viên cố định của chương trình cùng với một nam minh tinh mới nổi cùng công ty của hai người.
Phỉ Thường nhảy cẫng cả lên.
Trần Việt Dương tưởng là cậu làm thế để gây chú ý, sau đó phát hiện ra cậu không kén ăn thật.
Trần Việt Dương chủ động đỡ lời cho cậu, hỏi cậu lần đầu tiên tham gia ghi hình có căng thẳng không.
n viên vô cùng anh dũng, ăn sống một con vật hay một loài cây nào đó trước ống kính.
Phỉ Thường cực kỳ thích "Cứu ếch đồng hoang", vô cùng hồi hộp, cực kỳ gay cấn, đôi khi sẽ có một nam di�
Cái điệu nhảy cẫng lên của cậu không giống với người bình thường, cậu không cong đầu gối mà cứ thế thẳng đuột người mà nhảy lên, cứ nhảy tưng tưng đến chỗ Trần Việt Dương.
Phỉ Thường đột nhiên thò đầu ra, nói, để em ăn để em ăn.
Phỉ Thường không hoạt bát được như thế, cậu cũng không biết phải bắt chuyện như thế nào nữa, ấy thế mà đã bị quẳng cho đi tham gia chương trình này rồi.
Hơn nữa còn vừa ăn vừa đánh giá hương vị.
Còn món kia thì vị như sữa chua quá hạn, bị hun trong phòng kính, dưới ánh mặt trời bốn chục độ, nhỏ nước tong tỏng.
Bình luận