Chap 3: + 4
Chương 3:
Lâm Giang Tuyết siết chặt quyển sách trên tay, ánh mắt gần như kinh hoàng.
Lâm Giang Tuyết quả thực muốn hóa thành một tia khói xanh bay vào trong khe đá, đỏ mắt hỏi, “Đủ chưa? Anh còn muốn chơi gì khác nữa?”
Thừa dịp nghỉ giữa giờ, tra công kéo Lâm Giang Tuyết nhỏ giọng bảo, “Buổi trưa, gặp nhau ở hòn non bộ giữa hồ sau núi.”
Tra công mút năm phút đồng hồ, cảm thấy mỏi hông liền chui đầu ra, lộn xộn hỏi, “Sao em không rên?”
Trong lòng tra công khó chịu, buổi trưa thở phì phò ăn nhiều thêm một chén cơm, lúc tới hồ Lâm Giang Tuyết đã ngồi chờ hắn.
Tra công có bóng ma hôi thối trong lòng, yên tĩnh mãi cho đến khi đi học lại.
“Trước khi thi tốt nghiệp cấp 3 tôi sẽ không chịch em.”
Tra công ngồi trên núi giả, vỗ vỗ hông nói, “Hứ, ngược lại tôi còn thật sự rất muốn chịch em ở đây tới kêu cha gọi mẹ, gọi hết giáo viên học sinh tới đây coi.”
Cánh hoa quá mỏng, vừa bấm là đứt, tra công xoa xoa ngón tay, tưởng tượng cảnh véo đầu ti hồng.
Ngẫm lại làm bạn trai hắn có phải việc gì không thể lộ ra ngoài đâu, có cần phải che che giấu giấu vậy không, thật giống như hắn không đáng để nhắc tới vậy.
Đồi núi nhỏ trắng bóc bí ẩn, gieo xuống hai viên quả nho nhỏ, đầu của tra công như đại ma vương bù xù từ trên trời giáng xuống, vừa vào là gầm gừ một tiếng.
Tra công tức giận, lôi kéo Lâm Giang Tuyết ra phía sau hòn non bộ, vào trong góc mới nói, “Em nói xem chuyện gì? Đương nhiên là chơi em.”
Hầu kết Lâm Giang Tuyết khẽ nhúc nhích, “Anh tìm tôi có chuyện gì?”
Chụt chụt chụt….
Lâm Giang Tuyết hít một hơi lạnh, dựa vào vách đá đứng cứng ngắc, che miệng lại cố gắng không phát ra tiếng động. Cậu có thể nghe thấy tiếng chim hót, tiếng học sinh cười huyên náo, những thứ này cách rất xa, gần trong gang tấc lại là tiếng hít thở cùng tiếng mút chùn chụt. Lâm Giang Tuyết cảm thấy đầu váng như say xe.
Lâm Giang Tuyết gật gật đầu, gạt tay tra công chạy vội vào phòng học.
Lâm Giang Tuyết, “…”
Vừa đúng “cảnh xuân”, Lâm Giang Tuyết mặc đồng phục học sinh màu xanh lam, cúi đầu đọc sách, nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên nhìn, lập tức đối diện với ánh mắt sáng quắc của tra công.
Tra công nghĩ thầm, Lâm Giang Tuyết chắc chắn là rất sợ có quan hệ dính líu tới hắn.
Gió xuân mười dặm, cánh hoa đào bay theo làn gió, tra công bắt được một đoá hoa đào, ngón tay khẽ mân mê cánh hoa màu hồng nhạt, móng tay bấm một phát tạo ra một vết hằn tươi đẹp.
Bình luận