Chap 19: 19
Tra công vỡ nứt ra rồi.
Cậu ôm tra công, khóc lóc kể rất nhiều điều.
Tra công, "Em không nhìn thấy gì hết!"
Lâm Giang Tuyết không nhớ ra, thấp thỏm chờ tra công tắm xong, không ngờ tra công tắm hơn một tiếng mà vẫn chưa có vẻ gì là sắp ra.
Im lặng khiến người ta nghẹt thở.
Tra công trùm kín chăn, từ trong chăn lộ ra một tra công từ từ rưng rưng.
Phần lớn thời gian Lâm Giang Tuyết không thể hiểu nổi thế giới của tra công, nói thẳng nghi ngờ của mình, "Anh dùng cách mặc thêm quần áo để che giấu sự thực mình phát tướng hả? Tại sao, không nóng ư?"
Lâm Giang Tuyết, "Anh còn chưa tắm sạch hả?"
Ánh mắt Lâm Giang Tuyết quái lạ, "..."
Lâm Giang Tuyết, "... Trong tủ trang điểm."
Tra công, "WC nhà em không có sáp vuốt tóc hả?"
Tra công, "Đưa di động của tôi đây."
Lâm Giang Tuyết, "Có phải anh...?"
Tra công vừa nghĩ từ đó tới giờ mình lần lượt nhịn đói chịu khổ chịu tội đều là giấu đầu hở đuôi, toàn làm điều thừa, trong lòng Lâm Giang Tuyết chẳng biết đã cười nhạo hắn thế nào, vọt vào WC nói, "Tôi phải tắm!!! Tôi thúi muốn chết!"
Thật lâu sau, trong cửa mới truyền tới giọng buồn buồn, "Cái gì?"
Lâm Giang Tuyết dụi dụi đôi mắt khóc sưng húp, "Anh cởi ra đi. Hình như tôi đã thấy rồi... Khi đó mặt anh vừa to vừa tròn. Đừng mặc, nóng quá sẽ nổi sảy."
Quan trọng nhất là cậu có nói rằng, cậu thích hắn?
Lâm Giang Tuyết, "..."
Tra công hét lên, "Em đã sớm biết tôi phát tướng???"
Lâm Giang Tuyết nhẹ nhàng gõ cửa một cái, "Trát Cung?"
Tra công nghe tiếng động liền cảnh giác tỉnh lại, nghiêng đầu nhìn, thấy Lâm Giang Tuyết mờ mịt ngồi dưới đất nhìn hắn, phản ứng đầu tiên chính là cười nhạo, "Ha ha ha ha, em lớn như vậy rồi mà còn té xuống giường! Ha ha ha ha!"
Tra công, "Tôi không có!"
Tra công cười cười, hơi nhướng mày, đột nhiên nhận ra có gì không đúng, vụt phát ngậm miệng.
Lâm Giang Tuyết chần chừ mở miệng, "Hình như tôi nhìn thấy..."
Im lặng.
Tiếng nước rơi tí tách, Lâm Giang Tuyết xoa xoa thái dương, theo hồi ức tràn về, đầu cậu cũng từ từ nứt ra.
Bình luận