Chap 15: + 16
Lâm Giang Tuyết nhắm mắt, gi�
Tuyệt đối không thể yếu đuối trước mặt tra công. Cậu đè lại tâm trạng trầm trọng trong lòng, nghiêng đầu đi nhắm mắt lại, cực kỳ mệt mỏi nói, “Anh cút.”
Lâm Giang Tuyết ngoẹo cổ, không có sức kháng cự, trong mắt mơ hồ lộ ra vẻ tuyệt vọng, tra công làm sao quản cậu, trực tiếp xé toạc áo thun Lâm Giang Tuyết ra.
Tra công nghiến răng nghiến lợi, “Em không quan tâm chút nào đúng không?”
“Trát Cung… Anh dám… Đừng… Đừng nhìn…”
Chương 15:
u cợt nói, “Cái đó của anh đúng là kim cương, vỗ tay cho anh, chúc anh hùng phong vĩnh chấn.”
Lâm Giang Tuyết nhất thời nghẹn lời, vào mắt tra công chính là chột dạ, kiểu tóc bão thổi cũng không đổ bắt đầu nổ tung, tay không rảnh rỗi ra sức vén vạt áo Lâm Giang Tuyết lên nhìn.
Lâm Giang Tuyết tưởng đâu mình đang cười, nghe tra công nói mới phát hiện không phải cậu không nhìn rõ đồ đạc xung quanh, mà là nước mắt đã che mờ đôi mắt.
“… Tôi ở cùng ai đâu liên quan tới anh, chúng ta chia tay rồi có phải không?” Lâm Giang Tuyết không chớp mắt nhìn chằm chằm tra công, nở nụ cười, “Anh có thể cách xa tôi một chút được không?”
Tra công mặt không đổi sắc nghĩ, rơi vào mắt Lâm Giang Tuyết chính là khiếp sợ và buồn nôn.
Ngực trải rộng dấu hôn, mấy chỗ xa đầu ti màu sắc đã nhạt đi, thế nhưng quanh ti vẫn tím bầm thác loạn như cũ, giống như những cánh hoa màu tím nở quanh nhuỵ hoa màu hồng nhạt.
“Đệt, cút thì cút!” Tra công đứng phắt dậy, “Em cho rằng tôi không có em không được đúng không? Hứ, tôi cho em biết, chỉ cần tôi vung tay một cái, vô số đại mỹ nhân sẽ lập tức lắc mông bò lên giường của tôi!”
Hắn nhớ hắn đã xé rách áo Lâm Giang Tuyết, tuy rằng tức giận nhưng mà phải đền tiền.
Tôi mút còn hơi bị nghệ thuật đó.
“A…” Giống như xé một vết thương mục rữa đã che giấu nhiều năm, Lâm Giang Tuyết vừa tuyệt vọng vừa xấu hổ. Cậu không hiểu sao tới tận bây giờ cậu vẫn còn để ý cái nhìn của tra công đối với mình, sao mày có thể đê tiện tới mức độ này chứ. Cậu bị một nỗi bi ai đặc sệt bao lấy, không thở nổi, nhất thời sinh ra tức cười.
Tra công sập cửa, mặt lạnh đi về phía thang máy, đi một nửa thì quay đầu lại.
Lâm Giang Tuyết nói, “Tại sao tôi phải quan tâm?”
Này có gì đâu mà không được nhìn?
Không được, đã như vậy, ít nhất phải lưu lại tôn nghiêm cuối cùng cho bản thân mình.
Tra công ngẩn người, kỳ lạ hỏi, “Em làm sao… lại khóc?”
Bình luận