Chap 11: + 12
Nếu như tra công chỉ coi cậu là một món đồ thì tốt rồi.
Nói mình muốn giảm béo nên nhân tiện đưa hết đồ ăn vặt cho cậu; mua quần áo giày dép chê nhỏ ném cho cậu mặc, có điều lần nào cũng vừa vặn là cỡ của cậu; chạy xong cự li dài 1000m, ngoài miệng hùng hùng hổ hổ chê cậu thúi, lại đỡ cậu chậm rãi đi trên sân tập; tự học tối tan lớp vẫn lôi cậu vào rừng cây nhỏ, vừa mới đè cậu lên thân cây khô, chưa kịp làm gì thì có một con sâu lông rơi xuống đầu hắn, tra công chạy như điên vài bước, khắc phục sợ hãi quay lại kéo cậu chạy chung.
Mơ thấy gia đình phá sản, ba vay nợ lãi bỏ trốn mất tích, cậu và bà nội cùng nhau chuyển từ biệt thự tới xóm nghèo nhỏ.
Nhưng mà nửa học kỳ sau năm 12, đâu đâu cũng có bóng dáng tra công.
Thấp hèn lấy lòng hắn, cho hắn thưởng thức, mặc hắn tận hưởng, không có tư cách nói gì, không có năng lực chạy trốn.
Hắn nói hắn ở lớp bên cạnh, Lâm Giang Tuyết lại chẳng có chút ấn tượng nào.
Kẻ đòi nợ đuổi theo không buông, bọn họ biết dù đòi thế nào Lâm Giang Tuyết cũng không trả nổi, nhưng vẫn cứ đòi không biết mệt, bọn họ rất hưởng thụ thú vui dày vò người khác. Gia đình cậu tan nát, không ai giúp bọn họ, từng gương mặt không thấy rõ đè lên đầu cậu, nhấn cậu vào trong bùn đất.
Mơ thấy khi còn bé, ba tan tầm về nhà sẽ ôm lấy cậu xoay vòng vòng, mẹ rửa một bàn hoa quả đem vào phòng cho cậu, giục cậu mau làm bài tập.
Nếu như chỉ là giao dịch đơn thuần thì tốt rồi.
Lần đầu gặp mặt, Lâm Giang Tuyết nhận lầm hắn thành kẻ đòi nợ nặng lãi, bởi vì tra công thật sự không giống học sinh cấp ba.
Sau đó cậu mới biết tra công vừa chuyển trường từ Mỹ về, là hỗn thế ma vương thành thích kém hiếm thấy, cha hắn cúng cho trường học một toà ký túc xá mới nhét hắn vào được trường.
Bà nội từng ấy tuổi dậy sớm bán rau, vì cầm nhầm một tờ tiền giả năm mươi đồng mà trốn trong cầu tiêu gào khóc.
Gia đình nát bét, bà nội già yếu, không có chỗ nào để trốn nợ, cậu không chịu đựng được, bán cơ thể cho một người đàn ông.
Dưới tác dụng của rượu Lâm Giang Tuyết mơ một giấc mơ đứt đoạn lộn xộn.
Trên mặt Lâm Giang Tuyết hờ hững, trong lòng thật ra rất sợ tra công, mỗi lần gặp mặt hắn đều phải chuẩn bị tâm lý rất lâu.
Chương 11:
Cái đầu to chui vào áo, tóc tai dày như lông chim gãi cằm cậu; lúc hôn cậu, sống mũi cọ qua hai má, nhẹ nhàng cắn môi cậu, tựa như tra công coi cậu là một món quà quý giá.
Tra công cao ít nhất một mét chín, cơ bắp chắc nịch, ngồi trên sopha mặt không đổi sắc nhìn cậu.
Lại sau đó, giấc mơ rõ ràng hơn, Lâm Giang Tuyết mơ thấy Trát Cung.
Bình luận