Chap 36: Hà Tống , cậu không cần tớ nữa sao
Câu cuối cùng, là cô nói với Phương Tử Cách.
“Ừm.” Phương Tử Cách nói: “Em cảm thấy nhất định Trương Lỵ Thuần sẽ nghĩ biện pháp đi thông báo cho Hà Tống. Hà Tống sẽ không ngốc đến mức lưu lại số điện thoại cho cổ, không trực tiếp gặp mặt, hẳn là cũng không muốn kéo cổ xuống nước, nhưng mà thực sự không có cách nào tìm được người khác. Có thể hắn sẽ liên lạc ở một chỗ nào đó để ngừa vạn nhất.”
“Trương Lỵ Thuần nếu như sốt ruột, đêm nay nói không chừng sẽ xuất phát, chúng ta phải đi trước cổ một bước.”
“Liên lạc như thế nào?”
“Số?”
“Không liên lạc được, đều là do hắn gọi tôi trước.”
Hà Cao gật gật đầu: “Đi thôi, anh đổi chiếc xe khác.”
Trương Lỵ Thuần trừng Phương Tử Cách, ánh mắt tràn ngập hận ý, ngay cả bụi bặm trên quần áo cũng không phủi mà quay đi.
Nữ sinh buộc đuôi ngựa cầm vé xe đưa cho Hà Cao, rồi lại hỏi Trương Lỵ Thuần. Trương Lỵ Thuần bị ghim chặt có chút chịu không được.
Quả nhiên như Phương Tử Cách sở liệu.
Hà Tống chỉ sợ là đã khóa chặt nơi ẩn nấp của kẻ gây ra họa, chờ sau khi xác nhận sẽ xuống tay.
“…Trước kho đồ của trạm xe.”
Hà Cao hừ một tiếng: “Suy tính thật chu toàn. Cô em cũng nghe lời thật, nó nói cái gì cũng làm theo.”
“Tớ cái đứa ngụy quân tử này sẽ không để cho hắn phải ngồi tù.” Phương Tử Cách lạnh nhạt nói: “Ca, thả cô ấy đi đi.”
“Không hiện ra.”
Phương Tử Cách cầm lấy tấm vé trong tay Hà Cao: “Trạm xe… Chúng ta phải đi ngay hôm nay.”
Hà Cao híp mắt suy nghĩ hồi lâu, mới cho ra được một câu thành ngữ: “Ôm cây đợi thỏ?”
Hà Cao liếc mắt ra hiệu với nữ sinh buộc đuôi ngựa, cô ả lập tức động thủ đi an bài.
“Tôi yêu hắn! Tôi yêu hắn! Tôi nguyện ý vì hắn mà đi chết!” Bị cắt đứt giấc mộng “Uyên ương bỏ mạng” cùng với Hà Tống, Trương Lỵ Thuần giống như mất hết lý trí, liều mạng mà khóc thét: “Nếu như hắn tiến vào tù tôi cũng có thể chờ hắn! Mười năm hai mươi năm tôi cũng có thể chờ! Mày có thể sao? Mày là đứa ngụy quân tử!”
Khi đến trạm xe Lân Trấn, chậm hơn Hà Cao và Phương Tử Cách cũng chưa tới hai tiếng đồng hồ.
“Hắn nói cô em đi đến đó để làm gì?”
“Gọi điện thoại di động cho tôi.”
Trương Lỵ Thuần về đến nhà không quá nửa giờ, đã thu thập hành lý nhanh chóng đến trạm xe mua một tấm vé khởi hành sớm nhất.
Tuy rằng cũng cẩn thận mà nhìn xung quanh một chút, nhưng đáng tiếc dù sao Trương Lỵ Thuần cũng chỉ là một thiếu nữ bình thường, e là cũng xem trên phim cảnh sát với tội phạm rồi học theo mà thôi.
“Vậy các người hội họp ở đâu?”
“Ca, có thể tìm người theo dõi cô ấy không? 24 giờ.”
“Hắn không có tiền.”
“Vậy sao cô em liên lạc được với hắn?”
Bình luận