Chap 28: bảo bối nhi lão công tới đây
“Tiểu… Tiểu híp híp mắt…” Thấy bộ dạng hung ác của Hà Tống, Trương Lỵ Thuần cũng trở nên sợ hãi.
“Đó là người đàn ông của tao, còn nhìn nữa thì tao móc mắt mày ném xuống đất đấy!”
“Nhìn thấy Phương Tử Cách đâu không?”
“Em cho anh biết, Hà Tống! Tiểu bạch kiểm nhà anh đã đi với người khác từ lâu rồi! Anh cho rằng nó vẫn còn ở cùng chỗ với anh sao!? Không biết chừng nó lại có vài chân với người khác…”
Tiểu thái muội nhìn thấy Hà Tống mặc một bộ jacket da, ngồi trên môtô chống đôi chân dài xuống đất, thì đôi mắt tỏa ánh sáng. Trương Lỵ Thuần liền vỗ một cái tát lên cái đầu màu vàng của cô ả.
“Sao cô còn ở đây?” Hà Tống cúi đầu nhìn điện thoại di động, sắc mặt có chút khó coi.
Trương Lỵ Thuần cô dăm ba hôm lại đánh nhau một lần, chuyện đấy chỉ là cái rắm!
Vừa vặn tan học cũng chưa được bao lâu, chẳng lẽ là cố ý đến đón mình? Trong lòng Trương Lỵ Thuần vui vẻ đến mức bong bóng hồng cũng bay xung quanh.
Trương Lỵ Thuần kiên định cho rằng, Hà Tống ở cùng với Phương Tử Cách chỉ là do muốn nếm thử “món ăn” phổ thông mà thôi.
Trương Lỵ Thuần tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt tươi cười cũng trở nên vặn vẹo.
Trương Lỵ Thuần nở ra một nụ cười vặn vẹo.
Trương Lỵ Thuần nào dám nói mình chận đường Phương Tử Cách, đành hỏi ngược lại: “Không phải buổi chiều anh đi về rồi sao? Sao bây giờ lại quay lại?”
“Làm gì, anh hỏi nó làm gì?”
“Thuần tỷ, Thuần tỷ, là Hà Tống! Hà Tống kia kìa!”
Thời này là thời nào rồi? Ai mà chưa làm qua đồng tính chứ?
Thế nhưng cô vẫn rất tức giận.
“Đi với ai?”
Một câu nói làm cho những bong bóng hồng của Trương Lỵ Thuần vỡ nát toàn bộ.
“Không phải chuyện của cô, thấy không, không nhìn thấy thì thôi.” Hà Tống ngồi lên môtô muốn đi.
“Đi về hướng nào?”
Hôm nay còn có một tên híp híp nữa, khẳng định là tình nhân của nó, còn ra mặt giùm nữa chứ, làm như mình ghê gớm lắm vậy, nếu mà Hà Tống biết được, nhất định sẽ đánh gãy JJ của nó!
Hà Tống kéo cổ áo cô nàng một cái, rãnh vú cũng lộ hơn phân nửa.
Tiểu thái muội bị cô làm cho khiếp sợ, bẹp bẹp lên miệng. Trương Lỵ Thuần vung mái tóc dài một cái, cười tươi giống như hoa nở chạy đến: “Hà Tống ”
Mẹ, một tên tiểu bạch kiểm, tiểu trong suốt, mỗi ngày trơ trẽn ngồi lên môtô của Hà Tống, trơ trẽn để Hà Tống đưa về nhà, trơ trẽn làm cho Hà Tống nhăn mặt tức giận.
Đợi đến khi nếm mùi vị xong, Hà Tống sẽ trở về con đường thẳng tăm tắp không thể nào thẳng hơn được nữa!
Bình luận