Chap 19: play- nhà vệ sinh
Hà Tống “hừ” một tiếng: “Đau cũng là cưng, sốt ruột cũng là cưng.”
A ————————————!!!”
Phương Tử Cách bị nói tới á khẩu không trả lời được, đành không lên tiếng.
Trong nhà vệ sinh trống trãi vang lên tiếng thân thể va chạm ba ba ba, xen lẫn tiếng rên rĩ đầy ***.
Cũng không biết đã chụp bao nhiêu lần, còn chụp không đủ sao?!
Là do ai làm cho mình sốt ruột đây, nhưng rõ ràng Hà Tống cũng đã nói khi nào mình nói được thì lúc đó hắn mới làm mà.
Phương Tử Cách rất nhanh đã bị cứng rồi, trong đầu ngoại trừ “Thật là thoải mái, thật mạnh, lại xuyên sâu một chút” ra thì không còn nghĩ được gì khác.
Phương Tử Cách lắc cái mông nhỏ, quay đầu lại tội nghiệp mà nhìn hắn: “Lão công…?”
Hà Tống biết cậu không còn đau, nhưng vẫn cứ xuyên từ từ, đụng trái ngã phải, giống như không tìm ra được phương hướng.
Hà Tống cắm một hồi, đột nhiên rút ra ngoài.
“Play nhà vệ sinh.” Hà Tống hôn điện thoại di động một chút: “Tiếp tục, bảo bối nhi.”
Tên biến thái này lại lôi điện thoại ra! Chĩa vào *** huyệt tràn nước của mình mà “tách tách tách tách”.
Động tác của Hà Tống nhẹ nhàng chậm chạp, Phương Tử Cách cũng chậm rãi thanh tĩnh lại. Tốt xấu gì cũng là hậu huyệt thân kinh bách chiến, thêm vào đó có *** thủy phụ trợ, lập tức tìm được cảm giác.
Phương Tử Cách vừa muốn xin tha, Hà Tống đã dũng mãnh mà xuyên vào.
Bên trong hậu huyệt đột nhiên trống trãi, Phương Tử Cách nghi hoặc quay đầu lại nhìn.
n, đến hậu huyệt cũng co rúm lại.
Đã bị cậu đâm khóc! Phương Tử Cách chỉ kịp nghĩ được câu này.
Quả thực chính là “tự mình khuếch trương động, có khóc lóc cũng phải làm xong”.
“Không được chụp…”
Đánh tuy đau, thế nhưng cũng sảng khoái.
Cậu đau đến toàn bộ phần lưng đều run rẫy, tí tách tí tách rơi nước mắt, thở dốc như lên cơn suy�
Hậu huyệt có lại sức lực, kẹp đến gốc r�
Đau, cực kỳ đau.
“… Ông đây đâm cho cưng khóc!”
phân thân của Hà Tống cũng căng thẳng.
Tiếng kêu gào bị Phương Tử Cách tự mình lấy tay bịt kín.
Hắn chậm rãi, một bên nhợt nhạt ra vào, một bên giúp Phương Tử Cách xoa xoa phân thân. Tiểu côn thịt kia cũng bị đau mà mềm nhũn xuống, cùng với chủ nhân ẩn nhẫn nức nở, trông cực kỳ đáng thương.
“Ừm… Lão công… Lão công…”
Phương Tử Cách nhẫn nhịn thành như vậy, Hà Tống liền cảm thấy đau lòng.
“Đệt!” Hà Tống bạo thô chửi tục một tiếng, rút phân thân ra, đối cái mông trắng như tuyết ba ba đánh hai cái, ngay lập tức trở nên đỏ ửng.
Bình luận