Chap 9: Em Vợ Bị Anh Rể Đang Bị Thương Chịch Đến Phun Sữa
n, giọng nghèn nghẹn: "... Hôn ước."
"Cút mẹ cái hôn ước đi, nó mà dám nhắc đến là ông đây bắn nát đầu nó." Phùng Vi�
n bị thương, ngày nào tan học Quý Nam cũng chạy thẳng đến bệnh viện. Chị gái cậu chẳng tới được mấy lần, thấy em trai mình siêng năng chăm sóc thì cũng mừng vì được nhàn hạ, chẳng xuất hiện thêm lần nào nữa.
Quý Nam cứ canh cánh trong lòng vết thương ở thắt lưng của Phùng Vi�
n nói thế nào cũng không cho cậu dùng miệng nữa, bảo là nhìn thấy thôi cũng xót xa.
Hôm ấy Quý Nam ngồi bên giường gọt táo cho Phùng Vi�
m trùng, lại sợ đạn chưa lấy ra hết, lúc nào cũng không yên tâm, về sau cậu dứt khoát xin nghỉ học để ở lại bệnh viện túc trực đêm ngày.
Phùng Vi�
Kể từ khi Phùng Vi�
u đã đâm chồi nảy lộc, liền không nhịn được mà nói: "Mấy ngày nữa anh đưa em về Phùng gia xem thử."
Tay cắt táo của Quý Nam khựng lại, một lúc lâu sau mới tiếp tục khoét: "Có gì mà xem?"
"Đừng nói thế, ngày nào anh cũng nhắc đến em, mấy đứa người làm trong nhà nghe đến nỗi tai sắp mọc kén luôn rồi." Phùng Vi�
n lập tức nhạt đi, anh cười lạnh rồi đứng dậy khoác thêm tấm áo: "Chắc là nhịn hết nổi rồi đấy."
Quý Nam không hiểu, ngập ngừng đứng bên cửa sổ không dám cử động. Phùng Vi�
n, sợ anh bị nhi�
n sướng rơn, cả ngày cười híp mắt, đầu óc toàn mấy trò đen tối. Quý Nam tuy ngoài mặt thì căng thẳng, nhưng khi Phùng Vi�
n chống cằm ngắm nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, trông thấy những nhành li�
n gối đầu lên tay nằm trên giường cảm thán: "Đứa nào cũng khuyên anh sớm đưa em về nhà, chắc là bị anh lải nhải đến phát phiền rồi."
"Đồ dở hơi." Khóe môi Quý Nam nhếch lên, nhét mạnh miếng táo vào mồm Phùng Vi�
n muốn sờ soạng thì cậu cũng chẳng mấy vùng vẫy. Chỉ là từ sau hôm đó, Phùng Vi�
n ngậm lấy đầu ngón tay cậu, cười mập mờ: "Ngọt chết anh rồi."
Quý Nam bấy giờ mới biết anh rể lại trêu mình cho vui, cậu nhét nốt nửa quả táo vào mồm Phùng Vi�
n nhai rôm rốp, nắm lấy tay Quý Nam kéo đến bên môi liếm láp đầu ngón tay cậu: "Ngọt kinh khủng."
Quý Nam cắn một miếng táo, nhíu mày nói: "Cũng bình thường mà?"
"Anh bảo tay em cơ." Phùng Vi�
n nhìn bộ dạng đó của cậu thì xót lòng, gọi cậu lại bên giường rồi ôm chầm vào lòng: "Có anh rể ở đây rồi, sợ cái gì?"
Quý Nam gục đầu lên vai Phùng Vi�
n để chặn họng anh lại.
Phùng Vi�
n, cầm con dao nhỏ khoan thai khoét một miếng rồi đưa đến bên môi anh rể đút cho anh ăn.
Vết thương của Phùng Vi�
n, đỏ mặt chạy ra bên cửa sổ dỗi hờn.
Nhưng cũng chẳng giận được mấy phút, thấp thoáng qua ô cửa kính thấy người của Triệu gia, cậu không kìm được mà "ơ" lên một tiếng: "Anh rể, sao Triệu Tiên Tri lại đến bệnh viện thế này?"
Nghe thấy thế, nụ cười trên mặt Phùng Vi�
n đã lành được bảy tám phần, có thể xuống đất đi lại được rồi, nhưng anh vẫn cứ lì trên giường đòi Quý Nam chăm sóc.
"Sắp đến mùa xuân rồi nhỉ?" Phùng Vi�
n ôm Quý Nam hừ lạnh, nghe tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng gần cũng không buông tay, cứ thế ôm eo Quý Nam ngồi trên giường, thong dong nắn bóp gáy cậu.
Bình luận