Chap 6: Em Vợ Bị Anh Rể Đưa Đến Bến Tàu Ăn Sạch Sành Sanh (H)
n ôm cậu không nói gì, Quý Nam tỉnh dậy vẫn thấy mệt nên cũng chẳng buồn lên tiếng. Hai người cứ thế yên lặng nằm một lúc, Quý Nam cuối cùng cũng mở lời: “Nói đi, bù đắp cho em thế nào đây?”
“Vẫn còn nhớ chuyện này cơ đấy.” Khóe môi Phùng Vi�
n buông cậu ra, cúi người áp trán mình vào trán cậu: “Anh rể nuôi em cả đời.”
Quý Nam nằm trên giường trân trân nhìn Phùng Vi�
n lạnh lùng hừ một tiếng, đưa tay nắn bóp mấy cái vào lồn nhỏ vẫn chưa tiêu sưng của Quý Nam.
Quý Nam đau đến mức mặt mũi tái nhợt, run rẩy gọi một tiếng “anh rể”. Phùng Vi�
n vừa hôn vừa nói thầm: “Ở đó không ai dám bắt nạt em đâu.”
Quý Nam chẳng tin, chỉ cười bảo: “... Anh mơ đẹp quá nhỉ.”
“Thật đấy.” Phùng Vi�
n nói năng khó nghe, cậu đưa tay bịt miệng hắn lại: “Dẹp đi, đến lúc phải gả thì vẫn phải gả thôi.”
“Anh xem thằng nào dám cưới người của anh?” Phùng Vi�
n vứt điếu thuốc, nhào lên giường ôm chầm lấy Quý Nam, lấy ngón tay quẹt nhẹ lên chóp mũi cậu: “Em không thích ngửi mùi khói.”
“Anh cũng có hút ít đâu.” Quý Nam uể oải lật người, thắt lưng và bụng dưới đều nhức mỏi, chân cũng đau vô cùng, may mà nơi bướm nhỏ cảm thấy khá thanh sạch, chắc là do Phùng Vi�
n hồi lâu, trong mắt thoáng hiện lên một tia ý cười, nhưng rồi tia sáng ấy vụt tắt, hơi nước nhanh chóng phủ mờ con ngươi.
Phùng Vi�
n đang ngồi bên giường, cầm một điếu thuốc đưa lên mũi ngửi ngửi.
“Muốn hút thì cứ hút đi.” Quý Nam bật cười thành tiếng, vừa mở miệng đã thấy cổ họng khản đặc. Cậu cũng chẳng để tâm, ngón chân thò ra khỏi chăn đá đá vào chân anh rể: “Nhịn không thấy khó chịu à?”
Phùng Vi�
n, dời tầm mắt nhìn ra cửa sổ, nơi tuyết đọng đã tan đi quá nửa.
“Đừng nhìn mãi, chói mắt lắm.” Phùng Vi�
Lúc Quý Nam tỉnh dậy thì trường học cũng đã vào học từ lâu. Phùng Vi�
n lập tức mủi lòng, ôm lấy cậu mà nói đủ lời ngon tiếng ngọt, thấy sắc mặt Quý Nam khá hơn mới dè dặt hôn lên.
Quý Nam vẫn thích hôn Phùng Vi�
n dịu dàng cong lên: “Chẳng phải đã bảo là sẽ cho em ăn no thêm vài lần rồi sao?”
“Nói nghiêm túc đi.” Quý Nam lại đá anh rể một cái.
Phùng Vi�
n đã giúp cậu tẩy rửa rồi.
Phùng Vi�
n, cậu ngửa đầu cùng hắn môi lưỡi triền miên một hồi.
“Đợi hôm nào anh nói với chị em, đón em sang Phùng gia mà nuôi.” Phùng Vi�
n không kìm được mà lấy lòng bàn tay che mắt Quý Nam lại, chẳng mấy chốc lòng bàn tay hắn đã thấm đẫm nước mắt.
n nhìn mà lòng thắt lại, nhưng Quý Nam cố sức chớp mắt vài cái như muốn nuốt ngược mọi sự nghẹn ngào vào trong.
“Em chờ đấy.” Quý Nam giơ tay nhéo mũi Phùng Vi�
n nghe vậy quả thực trở nên nghiêm túc hẳn, hắn vuốt ngược phần tóc mái ra sau: “Kẻ nào dám tranh em với anh rể, anh rể sẽ một súng bắn nát đầu nó.” Nói xong, hắn còn hằn học bồi thêm một câu: “Đặc biệt là cái thằng oắt con rùa rụt đầu nhà họ Triệu kia...”
Quý Nam nghe mà trong lòng dâng lên chút ngọt ngào, nhưng vẫn chê Phùng Vi�
Bình luận