Chap 30: 30
"Hừ" Đường Lăng liếc cái xem thường, lại hừ một tiếng.
"..."
"..." Trình Bảo Nguyên mồ hôi tuôn rơi.
Đường Lăng từ trong lỗ mũi đã phát ra "Hừ" một tiếng, từ trên sô pha phụng phịu đứng dậy xuống nhà ăn rót nước.
Sinh nhật Đường Lăng vừa qua, ngày nghỉ rốt cục cũng vừa tới.
Trình Bảo Nguyên rớt nước mắt : tôi nếu như biết thì ngay khi trở về khẳng định lập tức trốn đi thật xa rồi, tôi tuyệt đối không chủ động tìm anh nói chuyện đâu.
"Anh... thế nào vậy?" Trình Bảo Nguyên yếu ớt hỏi.
Mỗi ngày đi làm thêm là một phần phong phú, tan tầm trở về bị sai sử chạy tới chạy lui làm việc nhà lại là một phần phong phú, buổi tối trước khi ngủ nhất định còn phong phú gấp bội... Thỉnh thoảng trước " bữa cơm nhà", còn có khi là một phen phong phú bonus nữa...
Trình Bảo Nguyên xoay người tưởng lặng lẽ chuồn đi, kết quả vừa động bước chân--
Kết quả cùng ngày cậu về nhà, nhờ cả vào rượu để có can đảm, Trình Bảo Nguyên vừa tính mở miệng: "Tôi -- "
"Hừ!"
Đây là như thế nào? Tuy rằng Đường Lăng bình thường cũng rất thích hừ lạnh với cậu, nhưng tần suất không nhiều như hôm nay a.
Đương nhiên, đối với Trình Bảo Nguyên mà nói, bởi vì trong sinh hoạt hằng ngày còn thêm một người tên Đường Lăng, cho nên mỗi ngày của cậu đều trôi qua phong phú đến trình độ còn hơn gấp ba người bình thường
"Tôi thế nào em còn không biết sao?"
Ngay tại trong ngắn ngủi vài giây cậu đang tự hỏi, Đường Lăng lại trùng trùng hừ một tiếng.
Đường Lăng uống nước xong trở lại, lướt qua Trình Bảo Nguyên bên người, Trình Bảo Nguyên không tự giác rụt rụt bờ vai -- cái này gọi là bóng ma do trường kỳ chịu áp bách dẫn đến đó ạ.
"Tôi, tôi không biết... Anh nói cho tôi biết... Được không?" Trình Bảo Nguyên không chút cốt khí nào nói, cậu hoàn toàn quên đi tinh thần hùng tráng muốn vì mình mà đòi lại chủ quyền trước khi trở về của mình.
Xem ra hôm nay lời này là không thể nói ra được rồi, còn chưa mở miệng, khí thế của cậu đã thua Đường Lăng hơn một nửa rồi. Q_Q
Công việc làm thêm bận rộn khiến đời sống từng người mỗi ngày trôi qua rất phong phú.
Trình Bảo Nguyên không thể nhịn được nữa, quyết định tối nay đình công!
"..." Trình Bảo Nguyên một hơi thở đều không dám phát ra ngoài, lại nuốt trở xuống, nhất thời cả người đều co rụt lại.
Trình Bảo Nguyên giật mình, nhanh miệng nói: "Tôi đã trở về."
Đường Lăng liếc mắt nhìn Trình Bảo Nguyên một cái, chậm rì rì : "Hừ."
☆ Chương 30 :
Cứ vậy mà phong phú đến phong phú đi, Trình Bảo Nguyên trực tiếp muốn sụp đổ : cái cậu muốn là một kỳ nghỉ hè sinh hoạt đầy phong phú chứ không phải là phong phú cái dạng này a!
Khí tràng hoàn toàn không còn.
Bình luận