Chap 4: Tiệc đính hôn
m mím môi, bình tĩnh đáp: "Trữ tiên sinh, là ngài đang giữ chặt tôi."
Trữ Yến sững lại, ánh mắt trượt xuống cánh tay bị nắm chặt. Làn da trắng mỏng hiện rõ vết hằn đỏ. Trong thoáng chốc, hắn ngẩn người.
Hạ Nhi�
m đã triệt để tỉnh táo.
Tham gia buổi tiệc hôm nay, cũng là để khiến nhà họ Trữ an lòng. Họ muốn thấy anh từ bỏ, vậy anh sẽ di�
Trữ Yến chưa từng xem qua danh sách khách mời tiệc đính hôn. Hắn không ngờ cha mẹ lại gửi thư mời cho Hạ Nhi�
m đau đến nhăn mày, giãy không thoát. Trữ Yến nắm mạnh đến mức như muốn bóp nát anh.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân từ hành lang vọng càng lúc càng gần.
"Trữ tiên sinh..." Tiếng gọi vang lên, rồi khi thấy cảnh tượng trước mắt, Omega lập tức đổi giọng: " Anh Trữ..."
Cô ta dừng bước, ngẩn ngơ nhìn cánh tay đỏ bầm của Hạ Nhi�
m, tim hắn chợt hoảng loạn, vô thức hất tay Omega ra.
Đôi mắt Hạ Nhi�
m thật chặt.
Hắn... đã sinh ra sự phụ thuộc ỷ lại vào Hạ Nhi�
m, càng không ngờ anh sẽ nhận lời đến dự.
Omega đưa tay định khoác lấy tay hắn, nhưng ngay khoảnh khắc bắt gặp ánh nhìn của Hạ Nhi�
m sẽ thích nhìn hắn như vậy, nên hắn cố gắng chịu suốt cả đêm.
Trữ Yến cúi đầu, giọng khàn nhỏ trong màn đêm lặng ngắt, khiến lòng người mềm nhũn: "Nhưng em không tới... Mẹ nói hôm nay anh thể hiện không tốt, nên em không muốn đến. Vậy lần sau anh nghe lời hơn một chút, em có thể tới không?"
Hạ Nhi�
m. Hạ Nhi�
m nói lời hắn khát khao nhất: "Rất đẹp." Rồi khẽ tiếp: "Mẹ chỉ trêu anh thôi, là tại hôm nay em bận quá. Lần sau nhất định sẽ đến."
Nhưng... sẽ chẳng bao giờ có lần sau.
*
Ngay trước khi tiệc đính hôn chính thức bắt đầu, hai người chạm mặt tại cửa phòng vệ sinh. Gương mặt Trữ Yến đỏ bừng, hơi thở hỗn loạn, thân thể cong xuống, gắng gượng chống tường. Khi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt bình thản của Hạ Nhi�
m lặng lẽ nhìn Trữ Yến, khẽ rút tay. Nhưng hắn lại siết chặt hơn, bàn tay nóng bỏng hằn lên da thịt mỏng manh, đỏ rực cả một mảng. Hạ Nhi�
m thấy dáng vẻ chật vật của mình. Nhưng rượu cồn đang thiêu đốt dây thần kinh, pheromone dao động dữ dội khó kiềm chế, hắn như đang rơi dần vào bóng tối.
Chỉ khi nhìn thấy Hạ Nhi�
m yêu không phải đại thiếu gia nhà họ Trữ ngạo mạn chói lọi, không phải một thương nhân dứt khoát quyết liệt. Người anh yêu là đứa nhỏ ngốc, là kẻ ngây thơ khờ khạo, là đứa nhỏ yêu anh nhất trên đời.
Hạ Nhi�
m. Thân mật xong, hắn lí nhí than phiền: bộ vest quá chật cứng, mặc khó chịu, mẹ bảo rằng mặc thế rất đẹp, nói Hạ Nhi�
m đoán được ý đồ của nhà họ Trữ: chỉ là muốn anh triệt để chết tâm, muốn dập tắt mọi hy vọng. Hạ Nhi�
m hiểu rõ, Trữ Yến sau khi hồi phục đã không còn là tình yêu anh từng chờ đợi. Khi nhận được thiệp mời, anh cũng không sụp đổ, trái lại còn thấy buông xuôi, bình thản chấp nhận tất cả.
Hạ Nhi�
m như báu vật, còn Hạ Nhi�
m.
Hắn luống cuống vài giây, cắn răng đứng thẳng. Không cam lòng để Hạ Nhi�
m đưa tay xoa mái tóc hắn, rốt cuộc cũng bật cười. Hắn nhìn thấy, lập tức nhảy cẫng lên, vui mừng hô to: "Vợ cười rồi! Vợ cười rồi!"
Trữ Yến coi Hạ Nhi�
m: "... Anh, đây là... chuyện gì vậy?"
Hạ Nhi�
m đã quên mất thế nào là được yêu thương... cho đến khi Trữ Yến xuất hiện.
Người Hạ Nhi�
m như con vật nhỏ ngoan hiền, ngây thơ. Khóe mắt hơi cụp xuống, ánh đèn vàng ấm áp trong sảnh tiệc rơi vào đồng tử, sáng rực mà dịu dàng.
Trong cái nhìn đối diện, ánh mắt ấy lại gói trọn nỗi buồn: giống như khi vừa bị cha mẹ bỏ rơi giao cho nhà họ Trữ, giống như sự bất lực khi bị ép phải làm vợ người ta.
Mắt Hạ Nhi�
m chịu ủy khuất chưa từng kêu ca, luôn quen tự mình nuốt vào trong, nhưng hắn lại luôn nhận ra ngay.
Hắn vừa ngốc vừa vụng, nghĩ đủ cách khiến anh vui, ngây ngô làm mặt quỷ, dụi đầu vào ngực anh, cọ cọ nũng nịu: "Vợ cười đi, cười một cái sẽ có thưởng!"
Khuôn mặt lạnh lùng ấy làm ra những biểu cảm lố bịch vừa gượng gạo vừa buồn cười. Hạ Nhi�
m không che giấu, cứ thế nhìn Trữ Yến trong bộ vest chỉn chu cùng vị hôn thê xinh đẹp nâng ly. Trong thoáng chốc, anh lại nhớ đến đêm sinh nhật của đứa nhỏ ngốc.
Khi tiệc vừa kết thúc, Trữ Yến vội vàng chạy về nhà tìm Hạ Nhi�
m thậm chí còn thấy nên cảm ơn Trữ Yến vì đã sớm cho anh một lời cảnh báo.
Ngay khoảnh khắc Trữ Yến nói đến chuyện đính hôn, Hạ Nhi�
m vốn không mang theo ý cười. Dù môi vẫn nở nụ cười, đôi mắt kia vẫn phẳng lặng, tựa như búp bê tinh xảo mất hồn.
Là thời gian khi Trữ Yến ngốc nghếch đã dần dần bồi dưỡng lại linh hồn của Hạ Nhi�
m không nỡ nói ra sự thật, rằng một Beta mất mặt như mình, chẳng đủ tư cách bước vào tiệc sinh nhật của giới thượng lưu.
Thế là Hạ Nhi�
m lại thấy xót xa. Từ ngày phân hóa thành Beta, chẳng ai còn để tâm đến anh, sống như không khí, tồn tại cũng được, không cũng chẳng sao. Cô độc quá lâu, Hạ Nhi�
n cho họ xem. Sau này cũng tránh được phiền toái.
Buổi tiệc này kết thúc, tất cả quan hệ cũng coi như dứt sạch.
Nhưng biết rõ không phải cùng một người, chỉ cần nhìn gương mặt ấy, lòng anh vẫn đau đến thắt lại. Ngồi trên sofa, Hạ Nhi�
m khẽ gật đầu chào, lịch sự vòng qua. Đúng lúc sắp bước đi, Trữ Yến bất ngờ giữ chặt cổ tay anh.
Một hơi thở nhẹ nhàng tràn ra, hắn khẽ thở phào: Thì ra không phải mơ.
Nhưng ngay sau đó, cơn hoảng loạn ập đến. Lý trí còn sót lại thôi thúc hắn buông tay, thế nhưng bàn tay kia nhất định không chịu nghe theo lý trí. Chỉ một cái chạm ấy, Trữ Yến lại có cảm giác muốn ôm Hạ Nhi�
m.
Áp lực từ khao khát mãnh liệt khiến hắn thở dồn, cau mày cố kìm nén pheromone đang hỗn loạn, giọng nặng nề: "... Tránh xa tôi ra."
Hạ Nhi�
m, hắn mới thấy an tâm. Rõ ràng gần ngay trước mắt, nhưng hắn lại không cảm nhận được hơi thở của anh.
Đây là mơ sao?
Hạ Nhi�
m khẽ thở dài, giọng bất lực: "Trữ tiên sinh, vị hôn thê của ngài đến rồi. Giờ có thể buông tay chưa?"
m, ánh mắt hơi khựng lại, mang theo chút địch ý nhìn Hạ Nhi�
Bình luận