Chap 10: Bãi thu gom phế liệu
"Khoan đã... Minh Chức! Minh Chức!"
Cảnh Nghi lười phối hợp, âm thầm bĩu môi: Cái thứ tình anh em bằng nhựa này, di�
ĐỌC TRUYỆN TẠI WATTPAD CHÍNH CHỦ: @icewinni
Bồn hoa lớn ở góc sân lại "nuốt" thêm một người.
Cảnh Nghi chớp mắt mấy cái, lặng lẽ xê ngang một bước lớn sang bên cạnh – lần này chắc chắn không phải lỗi của cậu.
Cái bồn hoa đó lừa được hai người ngã sõng soài, Văn Túc An lao thẳng vào rồi nằm úp mặt ở đó rất lâu mà không nhúc nhích nổi. Cảnh Nghi nhìn độ dài quãng lao tới và độ mạnh cú đâm mà thầm nghĩ, Ừm... cú này chắc là đau lắm.
Tư thế quen thuộc, địa điểm quen thuộc, tiếng kêu đau cũng... quá quen thuộc.
Mãi đến khi lóp ngóp bò ra khỏi luống hoa, Văn Túc An xoay mặt sang, sướt mướt khóc ròng nói với Lệ Minh Chức:
"Minh Chức, mặt tôi hỏng rồi, hu hu hu!"
Từ đuôi mắt kéo dài xuống má, một vết xước mảnh đỏ hồng nổi bật lên trên làn da, không chảy máu nhưng phối với cái bộ mặt lấm lem tro bụi thì thật sự vừa thê thảm vừa... buồn cười.
Nếu là ngày trước, h�
Anh chẳng buồn kéo dài vở kịch, rút điện thoại ra gọi ngay một chiếc taxi, rồi nhét thẳng Văn Túc An lên xe, dứt khoát giải quyết xong phiền phức.
Nhưng vừa lúc anh định quay người đi, cửa kính xe bất ngờ hạ xuống. Văn Túc An ngồi bên trong nhìn chằm chằm vào anh, nghiến răng nói:
"Chắc chắn là anh đúng không?"
Cảnh Nghi: "???"
"Chắc chắn anh đã nói cái gì đó với Minh Chức. Nếu không cậu ấy đã không đối xử với tôi thế này. Đừng chối. Trước khi anh xuất hiện, chúng tôi vẫn rất tốt, chính anh là người khiến cậu ấy thay đổi. Mấy chuyện hôm nay không thoát khỏi liên quan đến anh."
Bình luận