Chap 44: Kết P1
"Có gì phải xin lỗi, không phải vấn đề nằm ở tôi sao?"
Ông nghe vậy không nén nổi đau lòng. Đứa con trai ngoan của ông, chỉ vì sự tình kia của ông mà không còn lưu luyến gì tới người ba này nữa. Mắt ông đỏ hoe lên, rồi lại cố dặn lòng. Đều là tự mình chuốt lấy.
"Em đừng như vậy...nếu em muốn chính thức ly hôn anh sẽ nói luật sư chuẩn bị giấy tờ".
"Ba ổn, các con không cần lo".
"Ba, ba thấy khỏe hơn chưa?"
"Dạ thôi, con với chị hai về trước. Mẹ ở lại nói chuyện với ba đi".
"Ai nói tôi muốn ly hôn. Tôi làm nhiều chuyện như vậy là vì cái gì, thời gian qua anh nghĩ có ai rảnh mà đi quan tâm người chồng phụ tình mình nếu không còn chút tình cảm gì hay sao?"
Thấy ba xúc động như vậy, Bảo Ngọc càng trách cậu hơn. Còn Linh Đan thì khác, cô biết cậu lo cho cảm giác của mẹ nên mới như vậy. Cô còn đang nghĩ không biết có phải người hiến máu tình nguyện kia có phải cậu hay không. Vì nhóm máu này thuộc dạng cực kỳ hiếm, đâu phải lúc nào cũng may mắn đúng thời điểm như vậy.
Bên ngoài có người đẩy cửa vào, thì ra là mẹ cậu.
"Bảo Ngọc. Không được nói anh con như vậy".
Cô hờn dỗi quay mặt ra chỗ khác, ông cũng không biết nên làm sao cho phải bởi ai cũng là con ông.
"Ba, ba cũng biết Minh nó lo cho mẹ mà. Mẹ lại còn tình cảm với ba, suốt thời gian ba nằm viện mẹ đều đến chăm sóc ba. Nếu được con mong hai người sẽ tái hợp. Chỉ cần mẹ gật đầu, Minh cũng sẽ không ý kiến".
3 ngày sau...
"Mẹ, mẹ đến thăm ba hả?"
"Ừ, mẹ có nấu chút canh. Hai đứa cùng uống đi".
"Mình tái hợp được không? Gia đình chúng ta lại sống hạnh phúc như trước, anh sẽ bù đắp lại tất cả. Dành hết quãng đời còn lại của mình bên cạnh em và các con có được không?"
"Hừm...ba lúc nào cũng chỉ thương anh thôi".
Hai người rời khỏi thì không khí lại thấy hơi ngạt. Ông nhìn ba lấy canh ra bát, luôn luôn săn sóc quan tâm ông.
Nghe được lời ông bà thoáng sững sờ dừng động tác, rồi lại bình tĩnh lại.
"Ba mẹ tái hợp không cần phải có sự đồng ý của anh ta".
"May là ba không sao, cũng hên là có người tốt hiến máu cứu ba. Nếu không...........tất cả cũng tại ông anh ác độc kia. Đến mạng sống ba mình cũng không quan tâm".
Câu nói của bà đã gián tiếp hàn gắn lại mối quan hệ vợ chồng. Một phần mình còn tình cảm với chồng, phần còn lại là vì các con. Còn việc ông có làm được hay không, thời gian sẽ trả lời tất cả.
"Ba cứ mặc kệ nó, lát sau sẽ không có gì nữa".
"Xin lỗi".
"Nói không bằng làm".
Nghe bà nói ông rất mừng, chứng tỏ Ngọc Lan nói đúng. Bà vẫn còn tình cảm với ông, nếu vậy một lần nữa cả nhà ta lại được đoàn tụ, ông sẽ dành tất cả thời gian sau này để bù đắp lại tất cả những gì ông nợ họ.
Bình luận