Chap 42: 42
"Cô nghĩ tôi quan tâm".
"Là chuyện gì?"
Cậu cũng muốn lắm nhưng lời cô nói cũng không phải quá phi lý. Ai mà biết được hắn sau này có trở chứng hay không.Nhưng vẫn là tới đâu tính tới đó. Người bước ta cũng bước, người muốn đi ta đây sẽ đi trước.
"Nếu tôi đoán không lầm, gia đình cậu ấy vẫn chưa biết gì hết. Tin này mà đồn ra ngoài không biết cậu ta sẽ ra sao? Có thể là cả nhà không nhìn mặt cũng nên".
"Tôi đương nhiên biết bọn họ thương tôi như vậy, có lý nào chỉ vì chuyện này mà từ tôi chứ. Còn chuyện mất hết tất cả? Thật sự tôi rất muốn nó thành thật, bởi cho dù tôi không có gì cũng có anh ta nuôi. Cả đời cũng không cần phải lo".
"Đừng để tâm những lời cô ta nói".
"Giới thiệu với ông, đây là người yêu con".
"Anh làm vậy là có ý gì?"
"Cô ta bây giờ đang tới đây. Có cần em cho người chặn cô ta?"
"Câm miệng! Cút khỏi đây hoặc là cô sẽ hối hận!"
"Ông, con có chuyện muốn nói".
Cậu nghĩ: tốt lắm, như dự đoán.
Hai người vì cậu đến không tiếng động mà giật mình. Đặc biệt là cô, thiếu chút nữa không đứng vững. Nhắc người người liền tới.
Hắn mặt mũi tối sầm lại, lời vừa nói ra khiến người nghe sởn cả gai óc. Thấy hắn đứng bật dậy từ trên ghế, cô liền tái xanh cả mặt lùi ra phía sau. Chạy thật nhanh ra cửa.
"Vậy cô thì sao? Đừng nghĩ nói chuyện của tôi ra thì sẽ có người đồng tình".
"Con nghĩ mình là cháu trai duy nhất của ông nhưng mà lại không thể lấy vợ sinh con nối dõi, hẳn là ông rất thất vọng".
"Không bao giờ có chuyện đó xảy ra!" Cậu canh rất chính xác thời gian nha, thường xuất hiện rất đúng lúc.
Chưa đầy 5 phút sau bên ngoài đã có tiếng giày cao gót của phụ nữ kêu lộp bộp cực kỳ chói tai.
"Tốt".
Đến nơi ông nội cậu nhìn hắn không chớp mắt. Cậu nghĩ nhìn thái độ của ông chắc là kế hoạch sắp thành công đây mà.
"Đại ca, đã thu mua tập đoàn Hạ Thị".
"Để xem cậu tự đắt được bao lâu. Người như anh ta cùng lắm cậu cũng chỉ là món đồ, chơi chán liền bỏ".
"Không cần".
"Cậu sao dám chắc chắn gia đình mình không phản đối?".
Hai người vào bàn ăn, hắn ngồi kế bên cậu. Đối diện với cậu là chị hai, ông cậu ngồi giữa.
Cậu nhanh chóng đan tay mình vào tay hắn giơ lên cao chứng minh hai người thật sự là một đôi. Hai người kia không kịp phản ứng liền bất động.
"Hừ...nếu hai bác đã không trị được anh. Vậy để tôi nhờ dư luận".
Hắn và cậu sau khi xong việc thì về nhà. Mục đích là thực hiện kế hoạch của mình.
Hắn đi về phía cậu, đưa tay xoa đầu cậu.
Bình luận