Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 31: 31

"Em làm gì vậy?" Gã và hai người trước mặt đều bất ngờ trước hành động vừa rồi của cậu, ngạc nhiên đến mức sém đâm vào chiếc xe đằng trước.

Nói tiếp: "Nếu anh muốn hỏi sao tôi làm vậy? Câu trả lời là trả ơn, ngoài ra không có gì. Nhưng tới bây giờ vẫn chưa có cơ hội".

"Hùng Minh Khang sao rồi?"

"Chờ đã".

Chỗ vết thương của cậu máu chảy càng nhiều, thấm ướt một bên áo sơ mi. Nếu không nhanh cầm máu thì nguy.

"Nợ anh, tôi đã trả xong. Từ nay không ai nợ ai".

Thấy cậu im lặng, lại nhìn ra cậu có vẻ muốn từ chối. Lại nói tiếp: "Trước giờ tôi có bắt em làm chuyện mình không muốn không?"

"Đã tỉnh".

"Mày ồn ào cái gì? Chẳng phải đã nói mày nợ đại ca tao sao? Nếu chưa trả được thì ngoan ngoãn nghe lời đi". Một tên đàn em ngồi ở ghế phó lái nói, người đã rất ghét cậu từ khi biết cậu là nội gián. 

"Dừng xe".

Cậu nhìn lên thấy người đó đang nhìn cậu qua kính xe, vừa đưa tay vuốt con dao sắc bén. Không nghĩ nhiều liền nhanh như chớp đoạt lấy con dao trên tay người đó đâm lên vai mình một nhát.

Lại lắc đầu.

Ra khỏi bệnh viện cậu thấy Dương Kỳ đợi sẵn ở đó, cũng không thắc mắc tiến về chỗ gã. Gã mở cửa xe ý muốn cậu đi theo mình, dọc đường đi gã hỏi:

"Vậy có từng bắt buộc khi em không tự nguyện?"

"Cho tôi xuống xe....dừng xe!"

"...." Cậu dừng cước bộ quay người lại.

"Tôi nói dừng xe!"

Cậu một bên mở cửa xe, một bên lấy tay đè lại chỗ vết thương. Trước khi đóng cửa lại còn nói:

"...." Im lặng ngầm đồng ý với câu nghi vấn gã đặt ra.

Cậu kiềm chế cảm xúc, không hỏi hắn bất cứ câu nào mà ra ngoài. Lần này chắc là không giống như những lần khác, thái độ của hắn như không muốn có liên quan gì đến cậu nữa.

Trước khi cậu muốn rời đi, dù lòng không muốn nhưng gã vẫn phải nói.

Với tình trạng này có đưa cậu đến thì cũng chưa chắc gì chịu vào, gã đành thỏa hiệp để cậu được tự do.

"Tôi không muốn có dính líu gì tới anh nữa".

"Anh chỉ muốn hỏi bao nhiêu đó thôi phải không?"

"Phải hạnh phúc biết không? Tên kia nếu có ức hiếp em cứ đến tìm tôi. Tôi không ngại".

"Em đã không yêu tôi thì có thể cùng tôi làm bằng hữu được không?"

"Là vì nó? Em yêu nó sao?"

"Lập tức đến bệnh viện".

Cậu lắc đầu.

"Nhưng tôi..." Nguyên câu của cậu còn thiếu chữ 'ngại' chưa nói hết thì gã nói thêm.

"Tôi rõ ràng là không đòi, sao em cứ muốn trả".

"..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...