Chap 27: 27
"Những gì tôi không thích, người khác ép được sao?"
Trong lúc đang chuẩn bị lên thang máy thì bị một cô gái xinh đẹp hét tên hắn. Đi cùng hắn là Tần Nguyên cùng với những người xung quanh đều giật mình. Còn có ngoài cậu ra cũng chưa nghe ai kêu cả họ lẫn tên hắn như vậy. Y nhìn cô ta rồi nhìn sang hắn muốn biết thái độ hắn ra làm sao, đáp lại sự đón chờ đó là nụ cười của hắn.
*****
"Hùng Minh Khang!"
Cô tên Hạ Thi Thi, là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên với hắn. Lúc hắn đi du học, cô cũng đi theo. Hơn hết thời gian cả hai đều ở bên nhau, kết thúc khóa học thì hắn về nước, còn cô phải ở lại học cho xong.
"Muốn mời anh đi ăn, được chứ?"
"Không thì là gì?"
"Người đó có phải chủ tịch phu nhân không? Trước giờ chưa từng thấy chủ tịch thân thiết như vậy với nữ nhân nơi đây nha".
"Muốn cho anh bất ngờ? Thế nào?" Cô rất tự nhiên ôm cánh tay hắn, biểu hiện của hắn không có gì khó chịu cũng không đẩy cô ra. Tần Nguyên nhìn mà nghĩ liệu đây có phải tình địch của anh dâu nhà mình.
"Có phải thấy anh quá đáng?"
"Không thích như vậy, tôi khó chịu".
"Dời lại".
"Sao không báo trước?"
Ý cậu bảo hắn đừng làm những chuyện như vậy nữa, bây giờ không sao chắc gì sao này cũng vậy. Cậu trước giờ tự do vô lo vô nghĩ, chính hắn đã khiến cậu vượt giới hạn bản thân đã đặt. Dù sao đi nữa cũng đã đáp lại tình cảm của hắn, biết nên và không nên làm gì không nhất thiết phải lúc nào cũng có người theo sát. Cái này không phải là quan tâm mà là kiểm soát.
"Sao vậy?" Vừa mơ màng tỉnh dậy đã thấy hắn chiếu thẳng ánh mắt vào mình.
"Có chuyện mới được đến tìm anh à?"
Cậu không vội trả lời, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Vì sao không tin?"
Vứt bỏ câu nói đó rồi rời khỏi đó, cô khoát tay hắn bước ra khỏi sảnh làm mọi người không khỏi kinh ngạc. Ai cũng nghĩ đó là bạn gái của chủ tịch mình, bản thân tự nhắc nhở sau này nhất định phải đối xử tốt với cô một chút ít nhiều cũng có lợi.
Như thường lệ, hắn thức trước cậu. Nhìn cậu hồi lâu, bản thân tự nghĩ cậu có phải là đang trách hắn. Cách tốt nhất bây giờ chắc là nên dọn vật cản đường càng sớm càng tốt thì cả hai mới có thể thoải mái, hắn cũng không buộc cậu quá chặt.
Bản thân hắn không chỉ muốn kiểm soát cậu, mà còn muốn khống chế cả tự do của cậu.Nhưng là nếu không đến bước đường cùng hắn sẽ không làm quá.
Hắn gật đầu đồng ý: "Em nói sao thì là vậy".
"Lát nữa anh có cuộc họp......." Tần Nguyên nói.
"Tìm anh có chuyện gì sao?"
"Anh tin em, không có nghĩa......" Chưa nói hết bị cậu đưa tay lên cản.
MK......
"..."
"Được".
Bình luận