Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 2: Tôi muốn cậu là của tôi

Hắn cũng không tiếp tục cản, để Minh lái xe đến chổ làm.

"Ăn cũng ăn rồi, anh còn không nói...tôi về". Minh bực mình nói.

"Anh đúng là thần kinh. Nếu anh đã điều tra tường tận như vậy thì chắc cũng biết tôi là cảnh sát, né ra cho tôi đi làm".

chịu gì.

gây chuyện với hắn thì kết cục chẳng phải là đều nhập viện hết sao? Không lẽ người này bị hắn nhìn trúng, không phải hắn chán nữ nhân chuyển sang nam nhân rồi chứ".

"Chào cậu, Triệu...Gia...Minh".

Người phục vụ cũng bưng đồ ăn ra đặt trên bàn kèm theo 1 chai rượu, rót ra hai ly:

Sau khi Minh quay đi, tại đó hắn cũng nói ra một câu:

"Anh là ai?"

Minh bước ra khỏi nhà hàng lái xe về thẳng căn hộ của mình, trong lòng không ngừng nghĩ thầm câu nói của hắn mà sởn gai ốc. Vừa vào đến phòng, cậu chạy ngay vào phòng tắm, bỏ hết những câu nói đó không đếm xỉa lời nói của tên biến thái kia.

Minh cũng không ngại gì ngồi ăn rất tự nhiên, từ tốn, người kia thì chỉ lo nhìn.

Minh cũng chẳng nói năng gì, chỉ là hơi shock nhưng cũng không để ý,dù sao cũng chỉ là suy đoán.

"Có chuyện gì?"

"Vậy anh muốn gì? Tôi sắp tr�

"Nghe đội trưởng nói có vẻ người này còn tàn bạo ác độc hơn cả ba hắn. Nhìn hắn rất đẹp trai, lại có khí chất như vậy, chắc là cũng có không ít bạn gái. Thật tội cho những người đó chắc là hắn cũng chẳng thật lòng với ai." Một người trong đội lên tiếng.

"Đáng sợ vậy sao?" Giọng nói vừa cất lên mọi người cũng lấy làm ngạc nhiên.

Trong phòng họp:

"Anh có gì muốn nói?"

"Ở đây làm gì?" Minh cau mày hỏi.

làm rồi ".

"Bớt nói nhảm".

Minh nghe hình như có chút ấn tượng, chợt nhớ lại lời nói người phục vụ sáng nay.

Đội trưởng tiếp lời:

Minh đến cơ quan làm việc như thường ngày, cũng không thèm nghĩ hôm qua xảy ra chuyện gì.

Minh đành thôi vậy.

"Khẩu khí khá lắm, thiếu gia nhà họ Triệu có khác".

"Nhưng...trước giờ bất kể là nam hay nữ, h�

"Đúng còn hơn cả sợ". Đội trưởng nhấn mạnh.

"Anh..." Hắn nói cũng đúng, nhân vật này đúng là không thể đụng,không khéo lại gây chuyện lớn.

"Thời gian gần đây nghe nói, có người thanh niên không biết chán sống hay sao mà lại đi gây chuyện với hắn. Nhưng nghĩ cũng lạ hắn chẳng những không làm gì, đi điều tra lý lịch thông tin người này. Có thể nói không sót thứ gì, không biết là người này may mắn hay xui xẻo".

"Trước giờ chỉ những người tôi có hứng thú thì mới điều tra thôi..cậu là nam nhân đầu tiên". Nói xong hắn nở nụ cười gian manh nhìn cậu.

Không biết là chuyện tốt hay xấu nhưng thôi, dù sao cũng đến rồi tính.

Đội trưởng vừa dứt câu, khiến người im lặng từ nãy đến giờ cũng phải lên tiếng trong sự khó hiểu đến lạ kỳ:

"Cậu dù sao cũng là thiếu gia, tiếp quản sự nghiệp gia đình không phải tốt hơn sao?"

"Tôi muốn mời cậu đi ăn..có chút chuyện cần nói".

Lúc sau, tiếng chuông điện thoại vang lên:

Ngày tiếp theo, vừa mở cửa ra khỏi nhà đi làm, cậu bắt gặp trước nhà có một chiếc xe bóng lóa đang đậu trước cửa nhà. Ban đầu cũng không thèm quan tâm. Nhưng khi lấy xe chạy ra thì bị chiếc xe đó chặn ngay phía trước xe mình.

Hắn rất thắc mắc và muốn tìm hiểu cậu . Rõ ràng con người này  đang có rất nhiều tâm sự. Như đang che giấu một chuyện gì đó không muốn cho ai biết, gương mặt lúc nào cũng không d�

"Đúng như cậu nói, hắn nổi tiếng là đào hoa, có không ít bạn gái, người hắn quen toàn là thiên kim tiểu thư. Không ít người bị hắn làm tổn thương đến tự sát".

"Nè, có cần kích động vậy không?"

"Mời quý khách dùng ngon miệng". Rồi rời đi

Minh bực bội con người trước mặt, cậu không muốn trở lại căn nhà đó, đối mặt với người phản bội mẹ cậu.

"Nhảm nhí".

"Là người hôm qua bị cậu đuổi".

phụt.....

"Cảnh sát thì sao? Cấp trên của cậu còn không dám làm gì tôi, huống chi cảnh sát mới ra trường như cậu".

Mọi sự chú ý đều đổ dồn hết vào Minh.

"Cậu gấp cái gì?Ăn đi đã?"

"A lô"

"Anh...". Dù đã nghe đội trưởng nói qua nhưng từ miệng hắn nói ra cũng khiến cậu bất ngờ, tâm trạng cũng bắt đầu rối ren.

Minh đang uống một ngụm nước chưa kịp xuống cổ đã bị câu phát ngôn kia làm cho sặc, phun hết ra ngoài.

"Sao? Không phải cậu sợ tôi đấy chứ?"

"Có gì nói đi".

Với xuất thân của hắn, biểu hiện lẫn thái độ không có gì đáng ngạc nhiên. Nhưng tại sao thiếu gia như cậu lại lạnh lùng như vậy, chắc chắn là có chuyện.

Tối đó, Minh đi đến nhà hàng mà hắn chọn để gặp, vừa bước vào đã thấy hắn ngồi đó chờ sẵn. Vừa ngồi xuống Minh đã lên tiếng:

Minh mở cửa xe tiến đến, thấy người trong xe chính xe cái tên ngày hôm qua:

"Tôi vừa nghe nói con trai của Hùng Phi, Hùng Minh Khang đã về nước, còn giao cho hắn quản lý một số địa bàn ở thành phố X, mọi người gặp người này nhớ phải tránh xa ra vì hắn thật sự rất đáng sợ, nếu thấy ai không vừa ý thì cuộc sống của người đó sẽ biến thành địa ngục. Con người này thật sự rất nguy hiểm nhưng lại rất thông minh, tốt nhất nên cẩn thận một chút, đắc tội với hắn sẽ không có kết cục tốt".

"Không.."

"Được...tôi muốn người đầu tiên cậu gặp mỗi sáng là tôi".

"Anh nói nhiều quá rồi đó".

"Tôi chỉ gặp anh có một lần, hà cớ gì anh đi điều tra tôi?"

"Đúng là càng nhìn càng hút hồn, trai đẹp m8, hoàng tử băng giá, nam thần trong lòng bao nhiêu nữ nhân quả là cực phẩm".

"Vậy được, tối nay gặp".

"Tôi muốn cậu là của tôi...chỉ một mình tôi". Sau đó nở nụ cười gian manh mà rời khỏi đó. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...