Chap 11: Về quê (2)
Hai người nằm ôm nhau trên giường không nói gì cảm nhận từng hơi thở của nhau, hắn ôm cậu rất chặt gần như không thở nổi. Đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Cậu biết hắn không sợ gì, lời hắn đã nói thì nhất định sẽ làm chứ không đơn giản chỉ là uy hiếp. Cậu biết lúc này nếu làm căng thì không ổn, làm sao có thể địch lại hắn. Với lại ở đây người nhà cậu đang ở đây không thể làm càng ngoài việc cam chịu.
"Không...không có gì".
Hắn ung dung chăm chú nhìn cậu rồi cất lời: "Đẹp trai...có sức hút...kiếm vợ không khó...............hừ..em muốn lấy vợ sao? Đừng nằm mơ giữa ban ngày".
"Tôi nói........ưm".
"Phạt em cái tội nói bậy. Lần này coi như chưa nghe, nhưng nếu còn một lần nào nữa. Tôi thề sẽ đem em ra cường bạo trước mặt người nhà em..xem họ sẽ có phản ứng gì". Vừa nói vừa đưa tay vuốt ve gương mặt ửng hồng vì tức giận của cậu.
"Ý anh là sao? Tôi đã lớn rồi cưới vợ sinh con là chuyện bình thường mà một người đàn ông nên làm. Tôi không giống như anh".
Cậu nghe em gái nói xong thì vội ngồi dậy tính đi ra, nhưng bị hắn kìm lại ôm tiếp không cho đi ra.
"Sớm muộn gì cũng phải biết. Em sợ cái gì?"
Cậu chưa kịp lập lại câu nói vừa rồi đã bị đôi môi của hắn quấn lấy môi mình.
"Anh ba, anh Khang ra ăn cơm". Bảo Ngọc nói xong rồi bỏ ra ngoài.
Cậu nửa mừng nửa sợ nhưng căn bản vẫn là gật đầu trước rồi tính sau. Rồi sực nhớ lại câu hắn vừa nói 'ra mắt nhà vợ'.
"Anh dám?"
"Cái gì mà ra mắt nhà vợ? Thần kinh". Cậu lầm bầm cố ý không để hắn nghe.
"Có thể tha cho tôi được không? Đây là nhà ngoại tôi, tôi không muốn mọi người biết".
Hắn với cậu đã thỏa thuận là sẽ ở lại đây một tuần, công việc thì đã có Tần Nguyên lo nên hắn rất thư thả mà ở bên cậu.
Hắn biết mình đã đánh đúng điểm yếu của cậu, nhân lúc này chiếm tiện nghi của cậu cũng không tới nổi. Hắn đưa tay vào trong chiếc áo thun của cậu ăn đậu hủ, chạm tới hai đầu nhũ hoa mà xoa nắn. Vì đụng đến chỗ mẫn cảm, cậu khẽ "ưm" lên một tiếng rồi nhìn hắn cảm thấy xấu hổ. Cậu đưa tay nắm lấy tay hắn, ngăn hắn chạm vào mình.
Dường như hắn hiểu được cậu đang nghĩ cái gì nên lên tiếng dẹp đi một chút của nổi lo đó.
"Em nói gì?"
"Tôi dù gì cũng là thẳng nam, mọi người làm sao có thể............"
"EM LẬP LẠI LẦN NỮA XEM!"
Cậu im lặng không nói, cứ coi như là hắn nói đúng. Nhưng không lẽ để hắn muốn làm gì thì làm.
"Anh...anh muốn làm gì?"
"Thẳng nam? Có thể em là thẳng nam nhưng là trước khi gặp tôi. Cho nên khái niệm đó bây giờ chỉ có thể gọi là 'đã từng'.
"Thôi được, đây dù sao cũng là lần đầu anh về ra mắt nhà vợ. Tạm nghe theo em hết...nhưng sau khi về......phải đền bù lại cho anh".
"Em nói xem?"
Bình luận