Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 41: 41

Thấy Dư Dục Sâm lắc đầu, nỗi lắng lo trong lòng Phùng Hân Hân mới nguôi ngoai, cô cười với Dư Dục Sâm: "Sô-cô-la nhập khẩu ngon lắm luôn đó, đặc biệt đem qua cho ông đấy."

.

Dư Dục Sâm nhận lấy, tiện tay mở ra xem: "Cho tôi? Phùng Hân Hân bà đổi tính hả, lại còn tốt bụng đến đưa tôi đồ, cái gì đây?"

"Không có chuyện gì sao bỗng dưng lại cho tôi sô-cô-la?" Dư Dục Sâm hỏi.

Phùng Hân Hân đáp: "Sô-cô-la đó."

Dư Dục Sâm đã thay đổi rất nhiều từ sau kì nghỉ l�

Sau khi về chỗ Dư Dục Sâm đặt gói sô-cô-la vào ngăn bàn, món quà này cậu không nhận được, phải nghĩ cách trả lại Diêu Phán.

"Chẳng có ý gì đâu, cho ông thì ông cầm đi." Ngừng một chút, Phùng Hân Hân lại thấp giọng hỏi, "Gần đây ông với người kia còn... còn qua lại không?"

Cái ôm đột ngột của Diêu Phán hôm chung kết Danh ca học đường kia thật sự kéo nhiều rắc rối đến cho cậu. Hiện giờ cả trường đều biết ở Đại hội Thể dục có một cô gái xông lên sân khấu để ôm một chàng trai. Tiết chào cờ thứ hai đầu tuần "Địa Trung Hải" còn đặc biệt dành ra năm phút để giảng cho họ nghe về mối nguy hại của việc yêu sớm. Cậu chẳng quen ai ở lớp 11-10 sát lớp mình, nhưng mọi người đều ngầm thừa nhận cậu và Diêu Phán đang có gì đó với nhau, đám con gái cũng bàn tán về chuyện này suốt một tuần l�

Mọi người vẫn chưa thể thoát khỏi dư âm của kỳ nghỉ l�

"Thật hả?" Dư Dục Sâm làm lố, "Thế thì tôi phải nhấm nháp từng chút từng chút một mới được."

"Dư Dục Sâm, có người tìm kìa." Không biết là ai đứng ngoài cửa gọi vọng vào lớp.

Dư Dục Sâm lắc đầu, lời giải thích đã đến bên mép lại không biết đường tràn ra. Hiện tại Dư Dục Sâm chưa muốn nói với ai chuyện mình thích Thẩm Hành Giản, như mẹ đã cảnh báo, bây giờ ngoài câu thích bỏ ngỏ thì cậu chẳng có gì trong tay, nói ra chỉ tăng thêm phiền phức cho Thẩm Hành Giản mà thôi. Nhưng nếu có người như Chu Thanh đánh hơi được đầu mối và trực tiếp hỏi thì cậu cũng sẽ thẳng thắn thừa nhận.

mùng một tháng năm, cả lớp nhộn nhịp tám chuyện đùa giỡn giờ ra chơi, xung quanh mấy chủ đề chính như ăn gì làm gì. Dư Dục Sâm ngồi giữa khung cảnh náo loạn chỉ biết nhíu mày, cố gắng suy nghĩ cách giải một bài toán nâng cao.

Dư Dục Sâm gác bút xuống xem thử, thì ra là Phùng Hân Hân.

"Ông cứ từ từ mà ăn, tôi về lớp đây." Phùng Hân Hân vẫy tay với Dư Dục Sâm rồi đi về phía cầu thang.

, theo như lời thầy chủ nhiệm thì chính là trầm lặng hơn, không còn bốc đồng như trước nữa.

Vẻ mặt Phùng Hân Hân hơi kỳ lạ so với mọi khi, cô đưa Dư Dục Sâm một món đồ được đóng gói tinh xảo. "Cho ông này."

Dư Dục Sâm hiểu ra Phùng Hân Hân chỉ là bồ câu đưa thư thôi, gói sô-cô-la này do Diêu Phán tặng cậu.

Trước khi quay người vào lớp Dư Dục Sâm vô tình nhìn thấy một cô gái lấp ló ở đầu cầu thang. Phùng Hân Hân chạy đến kéo cánh tay cô gái, hai người chụm đầu vào nhau chẳng biết đang thảo luận chuyện gì, rồi lại thấy cô gái kia ngượng ngùng cúi mặt cười cười rồi quay sang nhìn lén phía cậu đang đứng.

Câu hỏi tuy mập mờ nhưng Dư Dục Sâm lại hiểu rõ Phùng Hân Hân đang nhắc tới chuyện gì. Có vẻ cô vẫn nghĩ cậu là một đứa học sinh non nớt bị lão già xấu xa lừa gạt tình cảm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...