Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết bảo lâm 2 dự đoán kết quả xổ số siêu chính xác hôm nay https://sxmb.com/

Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 11: 11

"Vì như thế sao?"

Lão Hồ vừa mới đi, Dư Dục Sâm đã thản nhiên nhích lại gần Thẩm Hành Giản nhỏ giọng thương lượng: "Thầy Thẩm, thầy có thể xóa tấm hình kia của em đi được không?"

"Tại sao phải xoá thế?" Thẩm Hành Giản hỏi.

Một lúc sau nhận được điện thoại nên Lão Hồ phải rời đi, lúc gần đi ông nhờ Thẩm Hành Giản hỗ trợ trông chừng lớp, Thẩm Hành Giản gật đầu đồng ý.

Thẩm Hành Giản dường như nghe không rõ, quay đầu lại nhìn cậu: "Gì thế?"

Cậu không muốn cùng thầy Thẩm bàn điều kiện, bởi thường thì khi giáo viên bảo bàn điều kiện cũng chẳng phải thứ gì mới mẻ sáng tạo mà tốt đẹp cả. Dư Dục Sâm chẳng cần nghĩ đã biết chắc Thẩm Hành Giản kiểu gì cũng muốn cậu đạt điểm cao một chút trong kỳ thi tới mới đồng ý xóa ảnh.

Dư Dục Sâm gật đầu, lí nhí nói: "Trong tay thầy giữ hình ảnh xấu xí của em, khác nào nắm lấy nhược điểm của em đâu".

Tiếng cậu vô cùng nhỏ, nhưng Thẩm Hành Giản vẫn nghe được, anh cười nói: "Cho nên bạn học Dư đây là muốn tìm thầy thương lượng bàn điều kiện ư?"

Sau khi tiết mục kết thúc, lão Hồ cùng Thẩm Hành Giản lại quay về cuối hàng lớp số 5. Sắc mặt lão Hồ hơi đỏ nhưng vẫn tràn đầy vui vẻ, Thẩm Hành Giản mang theo ý cười ngại ngùng khó xử trên mặt.

Chu Thanh ở lớp khác thấy Lão Hồ trở lại, cũng không tiện tiếp tục ngồi đó đợi nữa, bèn nói qua loa vài câu với Dư Dục Sâm rồi nhanh chóng chuồn lẹ về lớp mình. Ngược lại, Phùng Hân Hân thấy hai người lão Hồ và Thẩm Hành Giản thì lập tức chạy tới, lẻn từ hàng trước xuống hàng sau, đứng trước mặt Thẩm Hành Giản ba hoa chích chòe khen tiết mục kia một hồi, đương nhiên cũng không quên tâng bốc nịnh nọt lão Hồ vài câu thích hợp.

"Dạ... tấm hình ban sáng thầy chụp cho em ấy, thầy có thể xóa đi không ạ?" Dư Dục Sâm quay đầu sang hướng khác, không dám đối diện với Thẩm Hành Giản nữa.

Dư Dục Sâm phát hiện ra Thẩm Hành Giản khi nhìn người khác rất nghiêm túc, vì vậy cậu cũng chăm chăm nhìn vào đôi mắt ấy, không biết tại sao lại có chút hoảng hốt trong lòng. Cậu nhận ra đôi mắt Thẩm Hành Giản rất sáng, con ngươi màu nâu nhạt, hình bóng cậu ánh lên trong đó cực kỳ rõ ràng. Dưới mí mắt có một nốt ruồi nhỏ, khi rũ mắt xuống sẽ bị che đi, nếu không để ý kỹ sẽ không phát hiện ra.

"Tại vì tấm đó xấu lắm, chẳng d�

Dư Dục Sâm sững sờ: "Điều...điều kiện?"

nhìn chút nào." Dư Dục Sâm yếu ớt đáp lại.

Thẩm Hành Giản mím môi mỉm cười, Lão Hồ cũng cười trêu Hân Hân vài câu, chẳng mấy chốc hai người bọn họ đã chọc cô gái nhỏ này ngại ngùng quay về hàng đầu.

Đúng như dự đoán, Thẩm Hành Giản mở miệng: "Điều kiện chính là kể từ bây giờ cho đến cuối học kỳ, em phải nghiêm túc đến lớp nghe giảng môn Ngữ văn, không được trốn đi làm bài tập môn khác trong giờ."

Cổ họng Phùng Hân Hân khản đặc, nhờ phúc của cô, bọn Dư Dục Sâm không hề nghe rõ lão Hồ với Thẩm Hành Giản rốt cuộc đang đọc cái gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...