Chap 86: 86
"Tôi nói này Tiêu Dĩ Thư, cậu thật là không phúc hậu, làm việc chung với nhau lâu như vậy, sao cậu không để lộ ra một chút tin tức nào thế, làm chúng tôi sợ chết khiếp luôn!" Mấy người đùa giỡn. "Vì để an ủi chúng tôi, cậu phải tự phạt ba ly!"
"Cám ơn Lê tổng! Chúc anh và Dĩ Thư trăm năm hảo hợp!" Lê Cẩn nói xong mọi người càng dũng cảm hơn, không ngờ Lê tổng của họ thật d�
Lúc này hai người đang ở chỗ các đồng nghiệp cũ của Tiêu Dĩ Thư. Mấy người Hà Nhã nhìn Tiêu Dĩ Thư, trong lòng là nỗi cảm khái khó nói thành lời, thật đúng là không ngờ được nha không ngờ được nha, bọn họ đã từng làm việc cùng tổng tài phu nhân của tập đoàn Lê Thị suốt nửa năm đấy!
tính, thích nghe những lời may mắn.
Nói là tự phạt ba ly cũng chỉ là cho vui thôi, rượu trong ly có số độ rất thấp, không khác gì nước trái cây, hơn nữa chính cái ly cũng rất nông, một ly chỉ bằng một hớp nhỏ, tất nhiên Tiêu Dĩ Thư sẽ không từ chối, tự phạt ba ly vô cùng sảng khoái!
xong tôi sẽ cho cái bao to hơn!"
Quả nhiên, tâm tình Lê Cẩn cực kỳ tốt: "Xem ra bao lì xì phát cho mọi người còn mỏng quá, làm l�
Nhưng có ai ngờ được Lê Cẩn lại để mắt đến đàn ông chứ, hiện tại Hà Nhã thật sự chẳng hề có ý định gì với Lê Cẩn nữa, giới tính không đúng thì có ý gì cũng vô dụng, hơn nữa Lê Cẩn người ta đã thích Tiêu Dĩ Thư suốt mười năm rồi, dù là bất kỳ ai cũng không thể chen ngang vào được đâu, cũng phải nói, mấy lời bình luận trên mạng cũng có chút đạo lý: Tôi lại có lòng tin vào tình yêu rồi!
"Vừa rồi lúc hai người nói lời thề rồi trao nhẫn cho nhau, tôi xem mà phát khóc luôn, thật sự là vô cùng cảm động!" Một đồng nghiệp nữ đến giờ hai mắt vẫn hơi đỏ. "Đúng là rất xứng đôi!"
Bình thường nhất định những người này không dám đùa giỡn trước mặt Lê Cẩn đâu, thế nhưng hôm nay là ngày vui mà, bọn họ tin chắc nói những lời chúc phúc nhất định sẽ không sai, đôi tân nhân nào chẳng thích nghe.
"Đúng vậy! Tuyệt phối!" "Duyên trời tác hợp đó!"
Đương nhiên Lê Cẩn và Tiêu Dĩ Thư là tiêu điểm chú ý của mọi người, hai người đều cầm ly rượu đi khắp nơi trò chuyện vui vẻ cùng mọi người, nhận được biết bao nhiêu lời chúc phúc.
"Có muốn nghỉ ngơi một chút không, dù sao đi mời rượu cũng không xong ngay được, chúng ta nghỉ ngơi nửa tiếng rồi lại ra là được." Lê Cẩn nhìn dáng vẻ mỏi mệt của Tiêu Dĩ Thư, hơi đau lòng.
Sau khi các nghi thức phiền phức qua đi chính là lúc mời cơm mời rượu vui mừng. Thời tiết rất tốt, cho nên bữa tiệc cũng được tổ chức ở vườn hoa, rất nhiều người có mặt, vô cùng náo nhiệt.
Khách khứa được mời đến muốn náo nhiệt bao nhiêu là có náo nhiệt bấy nhiêu, nên cũng khiến Tiêu Dĩ Thư và Lê Cẩn bận rộn hơn hẳn. Hai người còn chưa đi mời rượu được một nửa đã mất cả tiếng đồng hồ, cộng thêm cả thời gian làm nghi thức lúc trước, hai người đã phải đứng suốt hai tiếng, Lê Cẩn thì còn tạm, chứ Tiêu Dĩ Thư thì mỏi chân lắm rồi.
Tiêu Dĩ Thư đứng một bên đỡ trán, dạo gần đây Lê Cẩn luôn ở trong trạng thái này, chỉ cần có ai nói với anh mấy câu chúc mừng kết hôn thì đều là người tốt!
Bình luận