Chap 87: Kết thúc - Ước hẹn 7 năm
n Chi nói xong liền ôm chặt Mục Đông thêm một chút, còn kéo áo sơ mi đầy nếp nhăn của cậu lên đắp tới vai cậu.
n Chi “chậc” một tiếng, quay người lại cầm lấy điện thoại trên bàn.
n Chi đứng dậy cầm giấy thử lau lau tấm kính, nhưng mà Lục ngũ thiếu gia chưa bao giờ đụng tay vào việc nhà hiển nhiên chẳng có thiên phú gì trên phương diện này, đến khi phát hiện mình càng lau càng bẩn thì hắn liền tự giác bỏ cuộc.
“Được được, tôi thu dọn hiện trường, được chứ?” Lục Nghi�
n Chi vừa trưng gương mặt vô tội ra nhìn cậu thì cậu liền cấp tốc đứng thẳng dậy, sau đó vừa cởi quần áo trên người vừa quơ quơ tay chỉ đối phương như cảnh cáo.
Hắn phải thu dọn căn phòng một chút, vừa rồi lúc làm tình mặc dù hắn có nói những lời hạ lưu trêu chọc đối phương, nhưng dù sao hắn cũng đâu thể nào thật sự để dịch thể lưu lại trên mặt kính không lau.
—
“Phương Hàm, phiền cậu lại đây lau kính, thuận tiện nhìn xem tấm thảm này còn cứu được không.”
Lục Nghi�
Cậu xấu hổ đánh rớt tay đối phương, Lục Nghi�
Mục Đông vốn còn hơi run chân, nhìn thấy cảnh này xong suýt chút ngã ngồi ngược xuống đất.
n Chi đưa ra, nhưng nói xong cậu cũng không có ý đứng dậy ngay, vẫn cứ rúc người lại cố gắng giảm bớt thể tích của mình để có thể thoải mái vùi vào lồng ngực hắn.
n Chi cũng không xem là thật, chỉ cho rằng người trong lòng thuận miệng giận dỗi với hắn mà thôi, thoáng lui người lại rút dương vật ra trước. Mà khi hắn đang định đứng lên ôm người vào phòng tắm vòi sen, chú mèo lớn mất đi nguồn nhiệt liền nghiêng người tự mình ngồi dậy.
“… Không muốn, em tự tắm.” Âm thanh buồn bực của Mục Đông quyết đoán từ chối đề nghị Lục Nghi�
n Chi qua loa giơ tay bảo đảm. Hắn nhìn theo cơ thể trần truồng của Mục Đông cất bước cứng ngắc đi vào phòng tắm, ngược lại cũng thật sự không đi theo.
n Chi cúi đầu xuống theo bản năng, đúng lúc thấy Mục Đông đang cố gắng đứng lên, tinh dịch chảy ra từ miệng huyệt tí tách rớt xuống thảm trải sàn.
“Em tự tắm, anh đừng theo vào.”
Sau đó hắn còn thử lau thảm trải sàn, kết quả ngoại trừ lau được một phần tinh dịch bên trên, phần còn lại càng lau càng lan rộng ra dính dính khắp nơi, không chỉ để lại một vệt trắng khả nghi mà còn làm hỏng cả tấm thảm mềm mại luôn rồi.
“…” Trợ lý riêng nửa tiếng trước bị động tĩnh trong văn phòng tổng giám đốc ép cho phải nhượng bộ lui binh yên lặng đỡ trán.
Vì vậy Lục Nghi�
Lục Nghi�
“Đừng ngủ, coi chừng lạnh.” Lục Nghi�
“Chảy ra kìa.” Hắn thấp giọng nói một câu, lập tức đưa tay sờ bắp đùi đối phương chà xát ra khắp nơi, đâu đâu cũng dính dấp.
Mục Đông thầm nghĩ trong lòng, ngoài miệng thì chẳng đáp gì hết, chỉ mệt mỏi tựa trán vào hõm cổ đối phương, sau đó nhắm chặt mắt lại.
Lục Nghi�
“Có muốn đi tắm không, cùng nhau tắm?”
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Bình luận