Chap 85: Cửa sổ sát đất và cố tình gây sự
n Chi cũng coi như phát hiện có chút không đúng, hắn thoáng ngồi thẳng người, sau đó mới nhìn về phía Mục Đông với vẻ tìm tòi nghiên cứu.
“Tức giận bỏ đi?” Lục Nghi�
Sau đó cậu cầm lấy áo khoác ra khỏi phòng tập, đứng trầm ngâm tại chỗ một lát rồi mới cẩn thận tránh né mọi người, vào thang máy lên tầng cao nhất.
Lúc Hàn Thạch Kỳ ném xấp giáo trình trong tay vào mặt Mục Đông lần thứ ba, rốt cuộc Mục Đông cũng ủ rũ phát hiện dù có làm thế nào cậu cũng không tập trung được sự chú ý.
Đợi đến khi đối phương ngẩng đầu nhìn về phía cậu, Mục Đông vừa vặn đi tới trước mặt hắn, cũng thuận thế cong eo, thả trọng lượng cơ thể lên người Lục Nghi�
“Em chọc thầy Hàn tức giận bỏ đi.” Mục Đông ngồi xong liền áp trán tựa vào bả vai Lục Nghi�
n Chi nên mới kiềm chế tính tình lại, tốt xấu gì cũng chưa quở trách ác mồm ác miệng không thôi.
n Chi, giọng nói của cậu cũng vì vậy mà hơi nghẹt lại, vừa khéo che đi sự căng thẳng trong đó.
n Chi không để ý lắm, chỉ tùy ý hỏi ngược một cậu. Hắn đưa tay định cầm lấy áo khoác trên khuỷu tay đối phương, thế nhưng vừa chạm tới cổ áo thì Mục Đông liền bỗng dưng ngồi thẳng người dậy, nhanh chóng đứng lên tự đi tới cửa móc áo khoác lên giá, còn tiện tay đóng cửa lại khóa chặt.
n Chi.
Cả ngày hôm nay lúc luyện tập cậu cứ phạm phải vài lỗi nhỏ, khiến cho Hàn Thạch Kỳ tức giận tới mức phải lớn tiếng. Thế nhưng cho dù cậu cố gắng chú ý tới mức nào thì vẫn không nhịn được nhớ lại buổi tối hôm qua hết lần này đến lần khác, hình dáng ông nội cậu ngồi trên sopha phòng khách, lưng còng xuống không hề nói lời nào.
—
Những điều ấy khiến đầu óc cậu cứ dao động, thất thần liên tục.
Lúc cậu đến Lục Nghi�
“Thôi, tôi thấy cậu như vậy là không thể làm gì nữa rồi, cút cút cút! Nhìn thấy cậu là tức, tôi thà cùng ông xã nhà mình đi coi phim, cậu muốn làm gì thì làm đi.” Cơn tức giận của Hàn Thạch Kỳ trước giờ vẫn có sức sát thương cực mạnh, bây giờ rõ ràng là nể mặt Lục Nghi�
Mục Đông tự biết có lỗi, không hề phản bác lấy một tiếng. Chờ Hàn Thạch Kỳ mau chóng mặc áo khoác vào xách giỏ bỏ đi, cậu mới cúi người nhặt từng trang bản thảo dưới đất lên sắp xếp lại theo thứ tự, đặt gọn trên bàn.
Lần này Mục Đông không lập tức lại gần hắn ngay, đầu tiên cậu đứng phía trước bàn làm việc của hắn, cách bàn làm việc yên lặng nhìn hắn chăm chú một hồi, sau đó mới mím chặt đôi môi, bất động thanh sắc hít sâu vài hơi.
n Chi đang không có việc gì làm, ngồi sau bàn làm việc cúi đầu xem di động, hiển nhiên là chẳng có chuyện gì đứng đắn, chỉ giả vờ ở công ty ra vẻ như làm việc mà thôi. Cậu gõ tượng trưng vào cánh cửa mở toang, sau đó bước thẳng tới.
“Anh, đầu em đau, anh đưa em về nhà đi.”
“Giờ này không phải nên ở trong lớp sao.” Động tác Lục Nghi�
Còn cả về chiếc hộp bọc vải nhung nho nhỏ, hiện giờ đang nằm trong túi áo cậu đây nữa.
n Chi rất tự nhiên vươn tay ôm Mục Đông, sau đó liền vỗ vỗ phía sau lưng cậu, ý bảo cậu ngồi lên đùi hắn.
Cuối cùng Lục Nghi�
Bình luận